Sáng hôm sau, khi Chu Điệp bước ra khỏi phòng, căn hộ không chào đón cô bằng mùi hương gỗ đàn hương hay tiếng lạch cạch của máy pha cà phê như mọi khi. Thay vào đó là một sự trống trải đến lạ kỳ. Trên bàn trà ở phòng khách, không có đĩa táo gọt sẵn, chỉ có một tờ giấy nhắn gọn lẹ: "Tôi đi công tác ở miền Nam một tuần. Có việc gì cứ gọi cho trợ lý của tôi."
Hạ Tây Thừa đi rồi. Một chuyến đi không báo trước, không có những lời dặn dò thừa thãi, đúng chất của một cuộc hôn nhân hợp đồng.
Chu Điệp tự nhủ rằng đây là điều tốt. Sự vắng mặt của anh sẽ giúp cô bình tâm lại để xử lý tờ đơn ly hôn còn đang nằm trong ngăn kéo. Cô vẫn đi làm đúng giờ, vẫn điều hành các cuộc họp một cách quyết đoán và sắc sảo. Thế nhưng, khi bóng tối phủ xuống và cô trở về căn hộ, sự yên tĩnh quá mức bắt đầu tấn công vào các giác quan của cô.
Đêm đầu tiên, Chu Điệp nằm trên chiếc giường lớn của mình, mắt nhìn đăm đăm lên trần nhà. Không có tiếng bước chân khẽ khàng ngoài hành lang, không có ánh đèn hắt qua khe cửa phòng đối diện, căn nhà rộng lớn này bỗng chốc trở nên thênh thang một cách đáng sợ. Cô lật người sang trái rồi lại sang phải, hơi lạnh từ phía bên kia giường - nơi đáng lẽ không có ai nằm - dường như đang lan tỏa khắp phòng.
Cô vốn dĩ luôn tự hào về khả năng độc lập của mình, nhưng giờ đây cô mới nhận ra, sự độc lập ấy bấy lâu nay được bao bọc bởi một sự hiện diện âm thầm mà cô đã coi là hiển nhiên.
Đêm thứ ba, tình trạng mất ngủ trở nên trầm trọng hơn. Chu Điệp ngồi dậy, đi chân trần trên sàn gỗ lạnh lẽo hướng về phía phòng của Hạ Tây Thừa. Cô vặn tay nắm cửa, lần đầu tiên tự cho phép mình bước vào không gian riêng tư của anh khi anh không có nhà. Căn phòng mang đậm hơi thở của anh, mùi gỗ đàn hương hòa quyện với vị thuốc lá nhạt. Cô ngồi xuống mép giường, cảm nhận sự mềm mại của tấm đệm. Trên giá sách của anh, cô tình cờ thấy một cuốn sổ tay cũ kỹ, bìa đã hơi sờn.
Chu Điệp định chạm tay vào nhưng rồi lại khựng lại. Lý trí nhắc nhở cô về ranh giới, nhưng sự trống trải trong lòng lại thôi thúc cô tìm kiếm một chút gì đó thuộc về anh để lấp đầy sự cô độc lúc này. Cô nhận ra mình không hề ghét vị táo tẻ nhạt, cô chỉ ghét cảm giác phải ăn nó một mình.
Cô nằm xuống giường của anh, kéo chiếc chăn mỏng đắp lên người. Mùi hương quen thuộc bao vây lấy cô, vỗ về hệ thần kinh đang căng thẳng. Thật nực cười khi một người phụ nữ lý trí như cô lại phải tìm đến giường của "đối tác hợp đồng" để có thể chợp mắt. Trong cơn mơ màng, cô chợt nghĩ, nếu một tuần này kéo dài mãi mãi, nếu sau sáu tháng nữa anh thực sự biến mất khỏi cuộc đời cô, liệu cô có bao giờ có thể ngủ ngon được nữa không?
Cơn mất ngủ không phải vì thiếu một người chung giường, mà vì thiếu một cảm giác an tâm mà chỉ Hạ Tây Thừa mới mang lại được cho cô. Người đàn ông mà cô luôn coi là "biến số" ấy, từ bao giờ đã trở thành "hằng số" duy nhất khiến cuộc đời cô không còn tẻ nhạt?
Chu Điệp chìm vào giấc ngủ muộn màng trong căn phòng của anh, tay vẫn nắm chặt một góc gối. Ở một thành phố cách đó hàng ngàn cây số, Hạ Tây Thừa cũng đang đứng ngoài ban công khách sạn, nhìn về phía chân trời xa xăm, tay cầm chiếc điện thoại hiện lên số của cô nhưng chưa một lần dám nhấn nút gọi. Anh sợ chỉ cần nghe thấy giọng cô, anh sẽ bỏ mặc tất cả để quay về ngay lập tức, và rồi lại phải đối mặt với sự lạnh lùng chuyên nghiệp của cô.
Hợp đồng sắp hết hạn, và cả hai người, theo cách riêng của mình, đều đang dần kiệt sức trong trò chơi trốn chạy tình cảm này.