MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMười Năm Chờ Tuyết TanChương 12

Mười Năm Chờ Tuyết Tan

Chương 12

844 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng của ngày thứ năm Hạ Tây Thừa vắng nhà chiếu xuyên qua lớp rèm mỏng trong phòng làm việc của anh, làm nổi bật những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không trung. Chu Điệp đứng trước bàn làm việc bằng gỗ mun của anh, đôi mắt cô dừng lại ở ngăn kéo dưới cùng bên phải. Đó là ngăn kéo duy nhất trong căn nhà này luôn được khóa kín, một sự tồn tại lạc lõng trong một mối quan hệ vốn dĩ được xây dựng trên sự "minh bạch về mục đích".

Trong đầu Chu Điệp hiện lên một cuộc đấu tranh dữ dội giữa hai bản ngã. Bản ngã thứ nhất, một nữ giám đốc lý trí và tôn trọng nguyên tắc, đang lớn tiếng nhắc nhở cô về điều khoản không xâm phạm đời tư. Cô đã luôn tự hào mình là một người vợ hợp đồng chuyên nghiệp, không bao giờ lục lọi túi áo hay kiểm tra điện thoại của chồng. Việc mở một ngăn kéo bị khóa chẳng khác nào sự phản bội lại chính lòng tự trọng của cô.

Nhưng bản ngã thứ hai, một người phụ nữ đang chênh chao trong nỗi cô đơn và những hoài nghi vừa nhen nhóm, lại đang thì thầm những câu hỏi đầy cám dỗ. "Phát điên" vì ai? Người tên "Điệp" trong cơn mơ là ai? Tại sao anh lại chấp nhận cuộc hôn nhân 10% này suốt ba năm qua mà không một lời phàn nàn?

Chu Điệp xoay nhẹ chiếc chìa khóa vạn năng mà cô lấy được từ chùm chìa khóa dự phòng của quản gia. Ngón tay cô hơi run rẩy. Cô biết, một khi mở cánh cửa này ra, có thể mọi thứ sẽ không bao giờ quay trở lại như cũ được nữa. Sự cân bằng mong manh mà cô dày công vun đắp suốt hai năm rưỡi qua có thể tan tành mây khói.

Cô hít một hơi thật sâu, tiếng "tạch" nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh mịch khiến tim cô đập thắt lại. Ngăn kéo từ từ mở ra.

Bên trong không phải là những hồ sơ mật về kinh doanh, cũng không phải là những bằng chứng về những cuộc ăn chơi trác táng mà báo chí vẫn thường thêu dệt. Thứ đầu tiên đập vào mắt Chu Điệp là một cuốn album ảnh cũ, bìa bọc da màu nâu đã sờn rách ở các góc. Bên cạnh là một chiếc hộp gỗ nhỏ chứa đầy những mảnh giấy vụn, những chiếc vé xem phim từ nhiều năm trước và thậm chí là một chiếc kẹp tóc bằng pha lê đã bị gãy một bên – chiếc kẹp tóc mà cô đã đánh mất trong đêm dạ hội năm cuối đại học.

Chu Điệp cảm thấy dưỡng khí trong phòng như bị rút cạn. Cô run rẩy chạm vào cuốn album. Từng trang ảnh hiện ra là từng cột mốc trong cuộc đời cô, nhưng lại được chụp từ những góc độ rất xa. Có tấm cô đang ngồi một mình trong thư viện, có tấm cô đang bước xuống từ xe buýt dưới cơn mưa tầm tã, và có cả tấm cô đang đứng trên bục nhận bằng tốt nghiệp với gương mặt không một nụ cười.

Tất cả đều là cô. Chỉ có mình cô.

Mỗi bức ảnh đều được ghi chú ngày tháng và một dòng chữ nhỏ phía sau bằng nét chữ cứng cáp của Hạ Tây Thừa. Ở bức ảnh cô nhận bằng tốt nghiệp, anh viết: "Ngày em rực rỡ nhất, cũng là ngày anh sợ phải xa em nhất."

Chu Điệp ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo, những bức ảnh vương vãi xung quanh. Hóa ra, trong khi cô bận rộn đóng vai một "đứa trẻ ngoan" để làm hài lòng cha mẹ, trong khi cô lạnh lùng tính toán từng phần trăm cho cuộc hôn nhân này, thì luôn có một người đàn ông đứng trong bóng tối, lặng lẽ thu gom từng mảnh vụn của cuộc đời cô và trân trọng chúng như những báu vật.

Ngăn kéo khóa kín ấy không chứa đựng bí mật đen tối nào của Hạ Tây Thừa, nó chỉ chứa đựng một tình yêu thầm lặng, dai dẳng và cũng đầy hèn mọn của một kẻ "con hư" đối với một "đóa hoa băng tuyết".

Đúng lúc đó, điện thoại trong túi xách của cô rung lên. Một thông báo từ ứng dụng camera an ninh của căn hộ: Cửa chính vừa được mở. Hạ Tây Thừa đã về sớm hơn dự kiến.

Chu Điệp nhìn đống ảnh trên sàn, rồi nhìn về phía cánh cửa phòng làm việc đang khép hờ. Tiếng bước chân quen thuộc đang tiến lại gần. Lần đầu tiên trong đời, Giám đốc Chu tài giỏi cảm thấy hoảng loạn. Cô phải đối diện với anh thế nào đây? Với 10% sự thật mà cô vừa khám phá ra, hay với 100% tình cảm mà anh đã giấu kín suốt mười năm qua?