MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMười Năm Chờ Tuyết TanChương 15

Mười Năm Chờ Tuyết Tan

Chương 15

774 từ · ~4 phút đọc

Sự xuất hiện của Thẩm Dao giống như một tia lửa rơi vào kho xăng đang nén chặt. Cô ta là con gái duy nhất của một tập đoàn vận tải biển, trẻ trung, rực rỡ và mang theo kiểu tự tin của một người chưa bao giờ phải nếm trải thất bại. Điều đáng nói là, Thẩm Dao không hề che giấu ý định chiếm lấy Hạ Tây Thừa, ngay cả khi biết anh đã có một "bản hợp đồng" hôn nhân với Chu Điệp.

Trong một buổi tiệc tối kỷ niệm của giới thượng lưu, Chu Điệp tận mắt chứng kiến Thẩm Dao quấn quýt bên cạnh chồng mình. Cô ta mặc chiếc váy đỏ xẻ cao, đôi tay không ngần ngại chạm vào cánh tay Hạ Tây Thừa, tiếng cười giòn giã vang lên cả một góc phòng. Hạ Tây Thừa hôm đó không đẩy ra, anh vẫn giữ vẻ mặt lười biếng ấy, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu lắng nghe cô ta nói, trông chẳng khác nào một cặp đôi đang trong giai đoạn mặn nồng.

Chu Điệp đứng cách đó không xa, tay cầm ly rượu vang nhưng không hề nhấp một ngụm. Cô thấy lồng ngực mình nóng ran, một cảm giác khó chịu và bức bối lan tỏa từ tim ra đến tận đầu ngón tay. Đó là một thứ cảm giác lạ lẫm, không giống với sự tức giận khi công việc gặp sự cố, cũng không giống sự mệt mỏi khi đối mặt với cha mẹ.

"Giám đốc Chu, chồng chị và tiểu thư nhà họ Thẩm trông thật đẹp đôi nhỉ?" Một đối tác vô tình lên tiếng, "Cũng phải, người như Hạ thiếu gia, vốn dĩ phải ở cạnh những người sôi nổi như vậy mới đúng."

Chu Điệp chỉ mỉm cười, một nụ cười chuyên nghiệp đến mức hoàn hảo: "Cậu ấy luôn có duyên với phái nữ, chuyện này tôi đã quen rồi."

Nhưng thực tế, cô không hề quen. Cô ghét cách Thẩm Dao nhìn Hạ Tây Thừa với ánh mắt sùng bái, và cô càng ghét hơn sự im lặng dung túng của anh. Tối hôm đó, khi trở về nhà, bầu không khí trong xe trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Hạ Tây Thừa vẫn thong thả lái xe, trên cổ áo anh dường như còn vương lại chút mùi nước hoa nồng gắt của Thẩm Dao.

"Cô tiểu thư kia có vẻ rất thích cậu." Chu Điệp lên tiếng, giọng cô vẫn giữ vẻ bình thản thường ngày nhưng nhịp điệu lại nhanh hơn một chút.

Hạ Tây Thừa nhướng mày, không quay đầu lại: "Em nói Thẩm Dao sao? Cô ấy nhiệt tình thật, còn nói muốn mời tôi đi xem đua xe vào cuối tuần này."

"Vậy cậu cứ đi đi. Dù sao hợp đồng cũng không cấm cậu gặp gỡ người khác."

"Em thực sự không phiền sao?" Hạ Tây Thừa đột ngột đạp phanh, chiếc xe dừng lại bên lề đường dưới ánh đèn neon nhạt nhòa. Anh xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt cô, như muốn tìm kiếm một vết rạn nứt trên lớp vỏ bọc băng giá ấy.

Chu Điệp siết chặt túi xách, cô cảm thấy lòng mình như có hàng ngàn con kiến bò qua. Sự ghen tuông rõ ràng đang gào thét trong lòng, nhưng lý trí tàn nhẫn lại ép cô phải giữ vững phong thái của một người vợ hợp đồng. Cô không có tư cách ghen, cũng không có quyền yêu cầu anh chung thủy về mặt cảm xúc.

"Tại sao tôi phải phiền? Chúng ta đều là người trưởng thành, có quyền tự do cá nhân."

Hạ Tây Thừa nhìn cô hồi lâu, rồi anh bật cười, một điệu cười đầy vẻ châm biếm. Anh quay lại tiếp tục lái xe, tốc độ dường như nhanh hơn trước.

Đêm đó, Chu Điệp nằm trong phòng, trằn trọc không sao ngủ được. Cô tự nhủ rằng mình khó chịu chỉ vì Thẩm Dao quá ồn ào, hoặc vì cô ta làm ảnh hưởng đến hình ảnh của "gia đình" mà cô dày công xây dựng. Cô dùng hàng ngàn lý do để phủ nhận cái tên gọi thực sự của thứ cảm xúc ấy. Cô không muốn thừa nhận rằng, cô đang phát điên vì một người phụ nữ khác chạm vào người đàn ông của mình.

Cô vẫn tin mình là một quả táo tẻ nhạt, và Hạ Tây Thừa cần những thứ vị mạnh hơn. Nhưng cô không hề biết rằng, đối với Hạ Tây Thừa, mọi thứ vị mạnh trên đời này đều nhạt nhẽo nếu không có sự hiện diện của cô.