MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMười Năm Chờ Tuyết TanChương 14

Mười Năm Chờ Tuyết Tan

Chương 14

798 từ · ~4 phút đọc

Bữa tiệc mừng dự án lội ngược dòng thành công diễn ra trong một không gian đầy đặc mùi rượu vang và những lời chúc tụng sáo rỗng. Chu Điệp, người vốn dĩ luôn giữ mình tỉnh táo trong mọi cuộc giao tế, hôm nay lại để bản thân uống quá chén. Từng ly rượu cay nồng chảy xuống cổ họng không giúp cô quên đi tập hồ sơ bí mật trong phòng làm việc của Hạ Tây Thừa, mà chỉ khiến nỗi nghẹn ngào trong lòng cô thêm âm ỉ.

Khi Hạ Tây Thừa đến đón, anh thấy cô đang ngồi ở một góc khuất của sảnh tiệc, đôi mắt hơi mờ đục nhưng vẫn cố giữ lưng thẳng tắp như một thói quen quân kỷ. Anh không nói gì, chỉ cởi áo khoác ngoài choàng lên vai cô rồi dìu cô ra xe.

Suốt quãng đường về, Chu Điệp im lặng lạ thường. Chỉ đến khi bước vào căn hộ, dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng khách, cô mới đột ngột nắm lấy tay áo anh, kéo anh lại gần. Hơi men khiến gương mặt cô ửng hồng, đôi mắt lạnh lùng thường ngày giờ đây phủ một tầng sương nước mông lung.

Hạ Tây Thừa, dừng lại đã.

Anh đứng khựng lại, đôi lông mày nhướng lên đầy vẻ kiên nhẫn: "Em say rồi, để tôi đưa vào phòng nghỉ."

Chu Điệp không buông tay, cô ngước nhìn anh, giọng nói mang theo chút run rẩy mà chính cô cũng không kiểm soát được: "Tại sao ngày đó cậu lại đồng ý kết hôn với tôi? Một yêu cầu vô lý như vậy, một cuộc hôn nhân không tình yêu, không lễ cưới, lại còn có thời hạn... Tại sao một người như cậu lại chấp nhận?"

Hạ Tây Thừa nhìn sâu vào mắt cô. Trong một khoảnh khắc, Chu Điệp tưởng như mình đã thấy được sự rung động mãnh liệt dưới đáy mắt ấy, một thứ tình cảm vỡ vụn sắp sửa tràn ra ngoài. Nhưng rất nhanh, anh thu lại tất cả, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên thành một nụ cười hời hợt thường thấy. Anh đưa tay vuốt lại lọn tóc mai lòa xòa trên trán cô, giọng điệu thản nhiên đến đáng ghét.

Vì tôi rảnh.

Câu trả lời ngắn gọn như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Chu Điệp. Anh thong thả nói tiếp: "Lúc đó tôi đang bị gia đình ép cưới mấy tiểu thư phiền phức. Em xuất hiện với một bản hợp đồng rạch ròi, chẳng phải là giải pháp quá tốt sao? Vừa có người làm bình phong, vừa không bị quản thúc, lại còn có một đối tác xinh đẹp như em. Tôi rảnh rỗi nên thấy kèo này không lỗ."

Chu Điệp nhìn anh trân trân rồi từ từ buông tay áo anh ra. Cô gật đầu, một nụ cười nhạt hiện trên môi: "Ra là vậy. Tôi hiểu rồi."

Cô tin anh. Phải, lý trí của cô nói rằng lời giải thích đó hoàn toàn logic với tính cách của một thiếu gia ham chơi như Hạ Tây Thừa. Đó là cách giải thích phù hợp nhất cho 10% cuộc đời mà họ đã thỏa thuận.

Thế nhưng, trái tim cô lại nhói lên một cơn đau âm ỉ, cảm giác sắc lẹm như bị một mảnh kính vỡ cứa qua. Nếu chỉ là "vì rảnh", tại sao anh lại thức trắng đêm dọn dẹp đống đổ nát truyền thông cho cô? Nếu chỉ là "vì rảnh", tại sao trong ngăn kéo bị khóa kia lại đầy rẫy những mảnh ký ức về cô suốt mười năm ròng rã?

Hạ Tây Thừa quay người đi vào bếp lấy cho cô một ly nước chanh mật ong, bóng lưng anh cao lớn nhưng cô độc dưới ánh đèn. Chu Điệp đứng lặng người giữa phòng khách, cô nhận ra mình đang rơi vào một trò chơi mà bản thân không hề có quyền kiểm soát. Anh dùng sự thật để nói dối, còn cô dùng lý trí để tự lừa dối chính mình. Cả hai đều đang diễn quá đạt, đạt đến mức khiến người kia đau lòng mà vẫn không dám đưa tay ra chạm vào chân tướng.

Tôi vào phòng trước đây. Cảm ơn ly nước.

Chu Điệp cầm lấy ly nước nhưng không uống, cô lướt qua anh, bước chân hơi loạng choạng. Hạ Tây Thừa đứng nhìn theo cánh cửa phòng ngủ đóng lại, hơi ấm từ bàn tay cô vẫn còn vương trên cổ tay áo anh. Anh tự giễu cười một tiếng, thầm thì với không gian vắng lặng: "Nếu anh nói vì anh yêu em đến phát điên, em liệu có còn ở lại căn nhà này thêm một giây nào nữa không, Chu Điệp?"