Thành phố Nam Ninh vào mùa hạ luôn mang theo cái nắng oi nồng đặc trưng, khiến những tán cây long não dọc lối đi vào trường Trung học số 1 rũ xuống vì nóng. Lâm Tuệ Chi chạy băng qua sân trường, tà áo đồng phục bay khấp khởi theo nhịp chân vội vã. Cô vừa lách qua đám đông học sinh đang tụ tập ở chân cầu thang, vừa lẩm bẩm kiểm tra lại số phòng thi trong đầu.
Hành lang tầng ba của khối lớp mười hai im ắng đến lạ kỳ, trái ngược hoàn toàn với sự náo nhiệt dưới sân. Ánh nắng xuyên qua những ô cửa sổ cũ kỹ, đổ những vệt dài loang lổ trên nền gạch men đã mòn vẹt theo thời gian. Ngay tại khúc quanh dẫn vào lớp 12A1, Lâm Tuệ Chi vì mải nhìn số phòng trên bảng tên mà không kịp hãm lại đà chạy của mình. Cô va sầm vào một bóng người đang đứng lặng lẽ tựa lưng bên bậu cửa sổ.
Cú va chạm mạnh đến mức xấp tài liệu trên tay cô rơi xuống, tung tóe khắp sàn hành lang. Lâm Tuệ Chi loạng choạng lùi lại, định bụng sẽ tuôn ra một lời xin lỗi thật nhanh để kịp giờ, nhưng khi ngước mắt lên, mọi lời định nói bỗng nghẹn lại nơi cổ họng.
Đó là một nam sinh có dáng người cao gầy, khoác trên mình chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ đến mức đối lập với khung cảnh bụi bặm xung quanh. Thẩm Nhất Chu đứng đó, một tay cầm cuốn sách vật lý dày cộp, tay kia đang lười biếng đút vào túi quần. Gương mặt anh thanh tú nhưng lại toát ra vẻ xa cách, đôi mắt sâu thẳm bình thản nhìn cô như thể sự xuất hiện đột ngột của cô chỉ là một hạt bụi vô tình bay ngang qua tầm mắt.
Anh không hề tỏ ra đau đớn hay khó chịu, chỉ lặng lẽ cúi xuống nhặt một tờ giấy thi rơi ngay dưới chân mình. Đầu ngón tay anh thon dài, khẽ chạm vào mép giấy có dòng chữ Lâm Tuệ Chi được viết nắn nót bằng mực xanh. Thẩm Nhất Chu đưa tờ giấy về phía cô, đôi môi mỏng khẽ động nhưng giọng nói lại lạnh nhạt như gió đầu mùa.
Sắp muộn rồi.
Lâm Tuệ Chi lúng túng đón lấy xấp giấy, hơi ấm từ bàn tay anh vô tình lướt qua khiến cô cảm thấy một sự rung động lạ lùng. Cô chưa kịp nói lời cảm ơn thì anh đã quay lưng, bước thẳng vào trong lớp học, để lại một mùi hương xà phòng thoang thoảng lẫn trong vị nắng gay gắt của mùa hè.
Lúc bấy giờ, Lâm Tuệ Chi vẫn chưa thể ngờ rằng, cuộc gặp gỡ vội vã tại hành lang đầy nắng ấy lại là điểm khởi đầu cho một hành trình kéo dài mười năm. Cô cũng không biết rằng, chàng trai có ánh mắt lạnh lùng kia sẽ là người dạy cô biết thế nào là yêu một người đến tận cùng, và cũng là người dạy cô hiểu rằng, có những cuộc gặp gỡ thực chất chỉ để chuẩn bị cho một lần bỏ lỡ dài đằng đẵng về sau.
Tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp vang lên khô khốc, xé tan không gian yên tĩnh. Lâm Tuệ Chi hít một hơi thật sâu, ôm chặt xấp tài liệu vào lòng rồi bước vào lớp, nơi Thẩm Nhất Chu đang ngồi ở dãy bàn cuối cùng, cúi đầu nhìn nắng gắt ngoài cửa sổ. Mùa hạ năm mười bảy tuổi của họ đã bắt đầu như thế, lặng lẽ và chệch nhịp ngay từ những bước chân đầu tiên.