Trong lớp 12A1, sự phân chia ranh giới đôi khi không nằm ở học lực mà nằm ở khí chất của mỗi cá nhân. Thẩm Nhất Chu chính là cái tên nằm ngoài mọi quy luật của tập thể ấy. Anh ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ cuối lớp, nơi ánh sáng luôn lờ mờ và tách biệt hẳn với sự ồn ào của đám nam sinh thích bóng rổ. Đối với giáo viên, Thẩm Nhất Chu là một thiên tài vật lý hiếm có, nhưng đối với bạn bè cùng lứa, anh giống như một ốc đảo băng giá mà không ai dám đặt chân tới.
Anh hiếm khi tham gia vào các cuộc tán gẫu, cũng chẳng bao giờ cười đùa sau mỗi giờ kiểm tra. Sự cô độc của Thẩm Nhất Chu không phải là biểu hiện của sự kiêu ngạo, mà nó giống như một lớp màng bảo vệ tự nhiên, ngăn cách thế giới nội tâm đầy rẫy những vết nứt của anh với sự náo nhiệt giả tạo bên ngoài. Anh thường xuyên xuất hiện với chiếc tai nghe dây trắng, đắm chìm trong những bản nhạc không lời, đôi mắt luôn hướng về phía những rặng mây xa xăm ngoài khung cửa sổ như thể đang tính toán một phương trình nào đó chỉ thuộc về riêng mình.
Trái ngược hoàn toàn với sự tĩnh lặng đó là Lâm Tuệ Chi. Cô ngồi ở dãy bàn thứ hai, ngay trung tâm của mọi sự chú ý. Tuệ Chi không phải kiểu nữ sinh ưu tú đến mức khiến người khác áp lực, nhưng cô lại có khả năng kỳ diệu trong việc kết nối mọi người. Nụ cười của cô rạng rỡ đến mức có thể xua tan vẻ u ám của những ngày mưa rào Nam Ninh. Cô giống như một đóa hướng dương luôn hướng về phía nguồn sáng, tràn đầy sức sống và sự tò mò đối với thế giới.
Trong một tiết học tự chọn đầy tẻ nhạt, khi thầy giáo bận rộn với những con số trên bảng, Tuệ Chi vô tình xoay người lại và bắt gặp ánh mắt của Nhất Chu. Anh không nhìn cô, anh đang nhìn vào một vết xước trên mặt bàn gỗ, nhưng sự tập trung đến cực đoan của anh khiến cô nảy sinh một ý nghĩ táo bạo. Tuệ Chi lấy một mẩu giấy nhỏ, vẽ lên đó một hình mặt cười méo mó rồi lén lút chuyển xuống bàn cuối.
Mẩu giấy trắng nằm lạc lõng trên trang sách vật lý của Nhất Chu. Anh khẽ nhíu mày, ngón tay dừng lại ở dòng công thức đang viết dở. Anh ngẩng đầu lên, thấy cái bóng lưng nhỏ nhắn của Tuệ Chi đang khẽ run vì nhịn cười. Một thoáng ngỡ ngàng hiện lên trong đôi mắt sâu thẳm của anh, nhưng rồi nó nhanh chóng bị dập tắt bởi vẻ lạnh lùng vốn có. Anh không vứt mẩu giấy đi, cũng không đáp lại, chỉ lặng lẽ gấp nó thành một hình vuông nhỏ rồi đẩy vào góc hộp bút.
Sự va chạm giữa hai thái cực ấy vốn dĩ đã được định sẵn là một sự xáo trộn không thể tránh khỏi. Một người luôn cố gắng thu mình lại trong bóng tối, còn một người lại vô tư mang ánh sáng đến những nơi không cần thiết. Lâm Tuệ Chi lúc đó vẫn tin rằng, chỉ cần cô kiên trì, cô có thể sưởi ấm được trái tim của chàng trai kia. Cô không biết rằng, những người càng cô độc thì càng sợ hãi hơi ấm, bởi một khi đã quen với ánh nắng, họ sẽ không bao giờ có thể quay lại chịu đựng cái lạnh lẽo của sự lẻ loi một mình.
Mùa hạ năm đó, ánh mặt trời nhỏ của lớp 12A1 bắt đầu xoay quanh quỹ đạo của một hành tinh lạnh giá và đơn độc nhất. Đó là khởi đầu cho một niềm tin ngây thơ, rằng tình yêu có thể chiến thắng được mọi khoảng cách, mà quên mất rằng định mệnh đôi khi chỉ thích nhìn con người ta vùng vẫy trong những lời hứa không bao giờ thành hiện thực.