MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMười Năm, Một Nhành Hoa Nhài MuộnChương 3

Mười Năm, Một Nhành Hoa Nhài Muộn

Chương 3

755 từ · ~4 phút đọc

Tiết kiểm tra khảo sát chất lượng đầu năm của khối mười hai diễn ra vào một buổi chiều không khí đặc quánh hơi ẩm. Những dãy bàn gỗ trong lớp 12A1 được kê thưa ra, tạo nên những khoảng trống ngăn cách sự gian lận, nhưng đồng thời cũng làm tăng thêm vẻ căng thẳng của kỳ thi chuyển cấp sắp tới. Lâm Tuệ Chi nhìn chằm chằm vào đề thi toán trên bàn, những con số và hình vẽ bắt đầu nhảy múa trước mắt cô một cách hỗn loạn. Vốn là một học sinh khối xã hội đang phải chật vật với các môn tự nhiên, cô cảm thấy mồ hôi lạnh rịn ra nơi lòng bàn tay.

Sự cố xảy ra khi thầy giám thị thông báo chỉ còn mười lăm phút cuối cùng. Trong cơn cuống cuồng tìm cách giải quyết câu hỏi hình học không gian chiếm điểm số cao nhất, Lâm Tuệ Chi vô tình làm rơi chiếc bút mực duy nhất của mình xuống khe hở hẹp giữa sàn nhà và bục giảng. Tiếng lạch cạch của kim loại chạm đất vang lên khô khốc giữa không gian im lặng tuyệt đối. Cô luống cuống cúi xuống tìm nhưng vô vọng, gương mặt đỏ bừng vì lo lắng và xấu hổ.

Đúng lúc đó, một chiếc bút chì gỗ được gọt sắc nét âm thầm được đẩy sang từ phía bên trái. Lâm Tuệ Chi ngẩng đầu, bắt gặp Thẩm Nhất Chu đang tựa lưng vào ghế, bài thi của anh đã hoàn thành từ lâu và đang đặt úp xuống bàn. Anh không nhìn cô, ánh mắt vẫn đóng đinh vào những ngọn cây đung đưa ngoài cửa sổ, nhưng cánh tay dài của anh vẫn giữ nguyên vị trí chiếc bút để cô có thể với tới.

Thầy giám thị chợt bước xuống phía dưới, gõ thước lên bàn và nhíu mày trước cảnh tượng hai người đang sát lại gần nhau. Cho rằng cả hai đang có hành vi trao đổi bài, thầy lạnh lùng ra lệnh cho Lâm Tuệ Chi thu dọn đồ đạc và di chuyển xuống ngồi ngay cạnh Thẩm Nhất Chu để ông dễ dàng quan sát. Đó là một hình phạt mang tính răn đe, nhưng lại vô tình trở thành sợi dây liên kết đầu tiên kéo họ vào cùng một không gian chật hẹp.

Lâm Tuệ Chi ôm cặp sách đi xuống dãy bàn cuối, nhịp tim đập loạn xạ hơn cả lúc đối mặt với đề thi khó. Đây là lần đầu tiên cô ngồi gần Thẩm Nhất Chu đến thế, gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi giấy mới và hương bạc hà thanh khiết tỏa ra từ vạt áo sơ mi của anh. Chỗ ngồi này vốn là lãnh địa riêng của anh, giờ đây bỗng dưng bị sự náo nhiệt của cô xâm lấn. Cô ngồi xuống, khẽ lý nhí một lời xin lỗi rồi vội vàng cầm chiếc bút chì của anh để hoàn thành bài thi.

Trong suốt mười phút còn lại, Thẩm Nhất Chu không hề di chuyển dù chỉ một centimet. Anh ngồi im lìm như một pho tượng, hơi thở đều đặn và tĩnh lặng, nhưng Lâm Tuệ Chi lại cảm nhận được một sự áp lực vô hình bao trùm lấy mình. Khi tiếng chuông báo kết thúc vang lên, cô vội vàng trả lại chiếc bút chì cho anh. Đầu bút vẫn còn vương lại hơi ấm từ tay cô, Nhất Chu khẽ chạm vào nó, rồi thu lại vào hộp bút mà không nói một lời nào.

Lâm Tuệ Chi đứng dậy, định bụng sẽ cảm ơn anh một cách chính thức, nhưng Thẩm Nhất Chu đã nhanh hơn cô một bước. Anh thu dọn sách vở, khoác chiếc cặp một bên vai rồi bước ra khỏi lớp mà không hề ngoảnh lại. Hành lang buổi chiều nhuộm một màu vàng đỏ ráng chiều, bóng của anh kéo dài lê thê trên nền gạch. Tuệ Chi đứng lặng hồi lâu bên cạnh chiếc bàn gỗ vẫn còn lưu lại hơi lạnh từ sự xa cách của anh, thầm nghĩ rằng sự cố ngày hôm nay có lẽ là lần duy nhất họ có thể ngồi chung một bàn. Cô không hay biết rằng, những con chữ nguệch ngoạc bằng bút chì của mình trên bài thi toán ấy sẽ bắt đầu một chuỗi những sự kiện khiến quỹ đạo cuộc đời của cả hai hoàn toàn bị đảo lộn.