Sau kỳ kiểm tra, bầu không khí của thành phố Nam Ninh bỗng trở nên dịu lại bởi những cơn gió mang theo vị ẩm của sông nước. Lâm Tuệ Chi dắt chiếc xe đạp mini cũ kỹ ra khỏi cổng trường, tiếng xích xe kêu lạch cạch khô khốc như phản ứng với cái nóng còn sót lại trên mặt đường nhựa. Cô nhìn thấy bóng dáng Thẩm Nhất Chu đi bộ phía trước, đôi vai gầy và dáng vẻ đơn độc ấy dường như luôn lạc lõng giữa dòng người hối hả tan tầm. Một sự thôi thúc kỳ lạ khiến cô đạp xe nhanh hơn, rồi bóp phanh ngay bên cạnh anh.
Tuệ Chi lấy hết can đảm đề nghị đưa anh ra bến xe buýt phía bên kia phố cổ. Nhất Chu dừng bước, đôi mắt anh hơi nheo lại dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, nhìn cô rồi nhìn vào chiếc xe đạp đã tróc sơn. Anh không từ chối, cũng không gật đầu, chỉ lẳng lặng bước vòng ra phía sau và ngồi lên yên xe gỗ. Sự im lặng của anh giống như một sự thỏa hiệp ngầm, khiến trái tim Tuệ Chi nhảy nhót một nhịp đầy phấn khích.
Chiếc xe đạp chở hai người đi vào những con ngõ nhỏ của khu phố cổ, nơi những bức tường gạch xám phủ đầy rêu xanh và mùi khói bếp bắt đầu len lỏi qua các khe cửa. Tiếng bánh xe lăn trên mặt đường lát đá xanh tạo ra những âm thanh đều đặn, hòa cùng tiếng rao của những gánh hàng rong ven đường. Tuệ Chi cố gắng đạp thật vững, dù sức nặng của một nam sinh khiến đôi chân cô bắt đầu mỏi nhừ, nhưng cô lại không muốn khoảnh khắc này kết thúc sớm.
Từ phía sau, Nhất Chu có thể nhìn thấy những lọn tóc mai của Tuệ Chi đang bay nhẹ trong gió, lấp lánh dưới ánh nắng chiều tà màu mật ong. Hương thơm thoang thoảng của hoa nhài trên chiếc kẹp tóc của cô xộc vào cánh mũi, khiến nhịp thở vốn dĩ luôn bình lặng của anh chợt trở nên hỗn loạn. Anh đưa tay ra, định nắm lấy thanh sắt dưới yên xe để giữ thăng bằng, nhưng rồi lại rụt lại, chỉ khẽ bám vào mép áo đồng phục của cô. Cảm giác vải áo mỏng manh chạm vào đầu ngón tay mang đến một sự kết nối vừa gần gũi vừa xa xôi.
Đi ngang qua một cây đa cổ thụ rủ bóng xuống mặt hồ tĩnh lặng, Tuệ Chi bỗng dưng cất tiếng nói, giọng cô trong trẻo tan vào không gian buổi chiều. Cô kể cho anh nghe về những quán ăn ngon trong ngõ này, về những mẩu chuyện nhỏ không đầu không cuối của một nữ sinh yêu đời. Nhất Chu không đáp lại, nhưng anh đã bỏ một bên tai nghe xuống, lặng lẽ lắng nghe từng lời cô nói. Anh nhận ra rằng, sự náo nhiệt của cô không hề ồn ào như anh tưởng, mà nó giống như một dòng suối nhỏ đang chảy qua mảnh đất khô cằn trong lòng mình.
Khi chiếc xe dừng lại ở bến xe buýt cũ nát dưới chân cầu, ánh hoàng hôn đã chuyển sang màu tím thẫm. Nhất Chu bước xuống xe, anh đứng im nhìn Tuệ Chi đang hổn hển lau mồ hôi trên trán, gương mặt cô đỏ bừng vì mệt nhưng đôi mắt lại sáng lấp lánh niềm vui. Lần đầu tiên, anh không quay lưng đi ngay lập tức. Anh nhìn vào mắt cô, đôi môi khẽ mấp máy như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi tất cả lại thu về một cái gật đầu nhẹ thay cho lời cảm ơn.
Chuyến xe buýt cuối ngày lăn bánh mang theo bóng dáng của anh biến mất sau những tòa nhà cao tầng đang bắt đầu lên đèn. Lâm Tuệ Chi đứng lại một mình giữa con phố cổ đang chìm dần vào bóng tối, lòng bàn tay vẫn còn đọng lại hơi ấm từ những cơn gió thổi qua vạt áo mình. Cô không biết rằng, buổi chiều tà rực rỡ ấy chính là khoảnh khắc bình yên hiếm hoi nhất mà định mệnh dành tặng cho họ, trước khi thực tại phũ phàng bắt đầu bủa vây và kéo họ về hai hướng của chân trời.