Thành phố Nam Ninh về đêm không hoàn toàn yên tĩnh như vẻ bề ngoài của nó, nhất là ở khu tập thể cũ kỹ nằm sâu trong con ngõ phía Tây, nơi những mảng tường bong tróc để lộ ra lớp gạch đỏ thô kệch. Thẩm Nhất Chu đứng trước cánh cửa sắt hoen gỉ, hít một hơi thật sâu để xua tan đi dư vị ngọt ngào của buổi chiều tà vừa trải qua cùng Lâm Tuệ Chi. Ngay khi tiếng lạch cạch của chìa khóa vừa vang lên, một mùi rượu nồng nặc cùng tiếng đổ vỡ từ bên trong đã xộc thẳng vào giác quan của anh.
Giữa phòng khách lộn xộn, người cha từng là niềm tự hào của anh với danh hiệu kỹ sư ưu tú hiện đang nằm gục bên đống vỏ chai rỗng. Những tờ giấy báo nợ màu đỏ và trắng nằm rải rác trên bàn gỗ, mỗi con số trên đó đều như một nhát dao chém vào sự thanh cao mà Nhất Chu luôn cố gắng gìn giữ. Kể từ khi công ty phá sản và người cha rơi vào vòng xoáy của những ván bài đen đỏ, cuộc sống của anh đã chuyển từ một căn hộ tiện nghi sang nơi tăm tối này, nơi mà ngay cả hơi thở cũng mang theo vị của sự túng quẫn.
Thẩm Nhất Chu lặng lẽ cúi xuống, bắt đầu nhặt những mảnh thủy tinh vỡ. Những đầu ngón tay thon dài vốn dùng để giải các phương trình phức tạp, giờ đây lại bị cứa rỉ máu bởi thực tại phũ phàng. Anh không oán trách, cũng không khóc lóc, sự cam chịu đến cực hạn đã biến thành một loại vô cảm đáng sợ. Anh biết rõ, đằng sau vẻ ngoài sạch sẽ và kiêu hãnh mà anh trưng ra ở trường là một gia đình đang mục nát từng ngày. Sự thanh cao của anh thực chất chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh để che giấu đi nỗi nhục nhã của một kẻ có cha là con nợ bị người đời khinh khi.
Đúng lúc đó, tiếng đập cửa rầm rầm vang lên kèm theo những lời chửi bới thô tục của đám đòi nợ thuê bên ngoài. Thẩm Nhất Chu đứng dậy, sắc mặt anh tái nhợt dưới ánh đèn tuýp nhấp nháy. Anh nhìn vào tấm gương cũ treo trên tường, thấy bản thân mình chẳng khác nào một con chim bị gãy cánh đang cố vẫy vùng trong vũng bùn. Những lời hứa về tương lai, về trường đại học ở Thượng Hải mà Lâm Tuệ Chi từng nhắc tới bỗng chốc trở nên xa xỉ và nực cười đến lạ lùng. Làm sao một kẻ ngay cả chỗ ngủ cũng không chắc chắn lại có thể mơ về một thành phố phồn hoa?
Anh ngồi xuống bàn học, cố gắng tập trung vào cuốn sách giáo khoa, nhưng những con chữ bắt đầu nhòe đi. Trong đầu anh bỗng hiện lên nụ cười của Tuệ Chi dưới tán cây đa buổi chiều. Sự ấm áp đó quá rực rỡ, rực rỡ đến mức khiến anh cảm thấy bản thân mình thật bẩn thỉu khi đứng cạnh cô. Anh nhận ra rằng, khoảng cách giữa anh và cô không phải là mấy dãy bàn trong lớp học, mà là khoảng cách giữa một bầu trời đầy nắng và một vực thẳm không thấy đáy.
Đêm đó, Thẩm Nhất Chu thức trắng. Anh cứ ngồi im lặng trong bóng tối, tay nắm chặt chiếc kẹp tóc nhặt được của Tuệ Chi lúc ở trên xe đạp. Anh muốn trả lại cho cô, nhưng lại sợ rằng nếu chạm vào cô lần nữa, anh sẽ không nỡ buông tay khi cơn bão dữ dội nhất sắp ập đến. Sự tự tôn của một thiếu niên mười bảy tuổi bị cuộc đời chà đạp đến biến dạng, khiến anh đưa ra một quyết định tàn nhẫn: phải đẩy cô ra xa trước khi vũng bùn này vấy bẩn lên tà áo trắng của cô.
Mùa hạ năm ấy, bí mật về gia đình đã trở thành một bức tường vô hình, ngăn cách trái tim của Thẩm Nhất Chu khỏi mọi tia sáng lẻ loi đang cố gắng len lỏi vào. Anh biết mình không có quyền được yêu, càng không có quyền được hạnh phúc khi nợ nần và sự sụp đổ đang chờ trực nuốt chửng lấy anh vào mỗi buổi bình minh.