Sáng thứ Hai, bầu trời Nam Ninh phủ một lớp mây xám xịt như báo hiệu một cơn mưa bóng mây sắp sửa đổ xuống. Lâm Tuệ Chi nhận thấy sự khác lạ của Thẩm Nhất Chu ngay khi anh bước vào lớp. Dưới quầng mắt anh là một màu xanh xám của sự thiếu ngủ, bàn tay phải vốn dĩ luôn sạch sẽ nay lại có một vết cắt nhỏ đã đóng vảy khô, nằm lạc lõng trên mu bàn tay trắng nhợt. Anh vẫn ngồi vào vị trí cũ, vẫn đeo tai nghe và ngăn cách bản thân bằng một vẻ mặt lạnh lùng hơn cả mọi ngày.
Thay vì tiếp cận một cách ồn ào như mọi khi, Lâm Tuệ Chi chọn cách lặng lẽ quan sát. Cô nhìn thấy anh bỏ qua giờ cơm trưa, chỉ ngồi im lặng nhìn ra sân trường trống trải. Cô biết, đằng sau lớp vỏ bọc cứng nhắc đó là một tâm hồn đang kiệt quệ, dù cô vẫn chưa hiểu rõ nguồn cơn của nỗi đau đó là gì. Tuệ Chi chạy xuống căn tin, mua một phần bánh bao nóng hổi và một hộp sữa lúa mạch, rồi rón rén quay trở lại lớp học lúc này chỉ còn mình anh.
Cô đặt nhẹ túi đồ ăn lên góc bàn của anh, không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Nhất Chu không ngẩng đầu, nhưng đôi vai anh khẽ cứng lại. Anh định cất tiếng xua đuổi bằng những lời cay nghiệt như cách anh vẫn thường làm để bảo vệ sự tự tôn của mình, nhưng mùi hương từ chiếc bánh bao thơm phức và sự hiện diện tĩnh lặng của Tuệ Chi đã khiến những lời đó nghẹn lại. Anh cảm thấy một sự ấm áp kì lạ len lỏi vào không gian u ám xung quanh mình, giống như một tia nắng nhỏ cố chấp xuyên qua tầng mây dày đặc.
Tuệ Chi bắt đầu nói, giọng cô nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng qua cửa sổ. Cô không hỏi anh về vết thương trên tay, cũng không gặng hỏi vì sao anh buồn. Cô chỉ kể cho anh nghe về một loài hoa dại vừa nở ở chân tường rào trường học, về việc cô đã vất vả thế nào để giải được một câu toán mà anh đã gợi ý hôm trước. Sự hồn nhiên của cô không phải là vô tâm, mà là một sự thấu hiểu đầy tinh tế. Cô đang cố gắng xây dựng một thế giới nhỏ bé nơi anh không cần phải gồng mình để tỏ ra mạnh mẽ hay thanh cao.
Nhất Chu vẫn im lặng, nhưng đôi tay anh đã vô thức chạm vào hộp sữa ấm. Sự ấm áp từ vỏ hộp truyền qua lòng bàn tay, chảy vào từng mạch máu, làm dịu đi cái lạnh lẽo của ngôi nhà nát và những lời chửi bới đêm qua. Anh khẽ ngước mắt nhìn cô, bắt gặp đôi mắt trong veo của Tuệ Chi đang nhìn mình với niềm tin tuyệt đối. Trong giây phút đó, lớp băng dày bao phủ trái tim anh dường như xuất hiện một vết nứt nhỏ. Anh nhận ra mình đang khao khát hơi ấm này biết bao, dù lý trí vẫn không ngừng nhắc nhở rằng anh không xứng đáng và không được phép lún sâu hơn.
Cuối buổi chiều hôm ấy, khi nắng bắt đầu tắt, Nhất Chu lặng lẽ lấy trong túi ra chiếc kẹp tóc hoa nhài mà anh đã giữ bấy lâu, đặt nó lên bàn của Tuệ Chi. Anh vẫn không nói cảm ơn, nhưng ánh mắt anh khi nhìn cô đã bớt đi phần sắc lẹm, thay vào đó là một chút gì đó xao động và yếu mềm. Tuệ Chi mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời nhỏ, xua tan đi vẻ ảm đạm của một ngày mệt mỏi.
Hành động nhỏ bé của cô đã chính thức gieo vào lòng Nhất Chu một hạt mầm hy vọng, khiến anh bắt đầu tự hỏi liệu mình có thể thay đổi được thực tại tăm tối hay không. Nhưng anh không hề biết rằng, chính sự ấm áp này lại là liều thuốc độc ngọt ngào nhất, vì nó khiến cuộc chia ly sắp tới trở nên đau đớn đến mức không thể chữa lành.