Kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông đổ xuống như một cơn lũ, khiến không gian của trường Trung học số 1 Nam Ninh trở nên ngột ngạt dưới những chồng đề cương cao ngất. Thế nhưng, trong góc nhỏ cuối lớp 12A1, dường như có một vùng khí hậu riêng biệt. Thẩm Nhất Chu không còn đẩy Lâm Tuệ Chi ra xa nữa, thay vào đó, anh bắt đầu kiên nhẫn giảng cho cô từng phương trình hóa học phức tạp hay những định luật vật lý khô khan. Khoảng cách giữa họ đã thu hẹp lại bằng chiều dài của một cuốn sổ tay dùng chung, nơi những dòng chữ nắn nót của Tuệ Chi xen lẫn với nét chữ thanh mảnh, dứt khoát của Nhất Chu.
Một buổi chiều sau giờ học thêm, họ cùng ngồi lại trên khán đài của sân vận động trường. Ánh hoàng hôn phía chân trời rực lên một màu cam cháy lộng lẫy, phản chiếu vào đôi mắt của hai người trẻ tuổi. Tuệ Chi lấy ra một bản đồ nhỏ, ngón tay cô dừng lại ở một điểm được đánh dấu đỏ trên bản đồ đất nước: Thượng Hải. Cô ngước nhìn Nhất Chu, giọng nói tràn đầy sự kỳ vọng và cả một chút bồn chồn thiếu niên. Cô bảo rằng mình muốn thấy biển từ những tòa nhà cao tầng, muốn cùng anh đi bộ trên bến Thượng Hải, nơi mà tương lai dường như luôn lấp lánh và không có chỗ cho những nỗi buồn của quá khứ.
Nhất Chu im lặng nhìn vào bản đồ, rồi lại nhìn sang gương mặt tràn đầy sức sống của cô gái bên cạnh. Trong lòng anh, một cuộc chiến giữa thực tại và giấc mơ đang diễn ra gay gắt. Anh biết gánh nặng nợ nần của cha vẫn còn đó, biết rằng căn nhà cũ nát kia vẫn chờ anh mỗi đêm, nhưng sự rạng rỡ của Tuệ Chi giống như một loại ma lực khiến anh tạm thời quên đi xiềng xích của mình. Anh đưa tay ra, khẽ chạm vào điểm đánh dấu trên bản đồ, rồi chậm rãi nhưng chắc chắn nói rằng chúng ta nhất định phải cùng đỗ vào đại học ở Thượng Hải.
Lời nói đó đối với Tuệ Chi là một lời khẳng định tình yêu, nhưng đối với Nhất Chu, đó là một lời thề cứu rỗi. Anh tự hứa với lòng mình sẽ học gấp đôi, làm việc gấp đôi để có thể đưa cô ra khỏi thành phố nhỏ bé này, để cả hai có thể bắt đầu lại ở một nơi không ai biết họ là ai. Họ cùng nhau viết tên mình và chữ Thượng Hải lên một chiếc máy bay giấy, rồi phóng nó bay cao giữa không trung ráng chiều. Chiếc máy bay giấy chao liệng rồi mất hút vào bóng tối phía xa, như thể đang chở theo tất cả hoài bão và niềm tin ngây thơ của tuổi mười bảy.
Đêm hôm đó, dưới ánh đèn bàn lờ mờ, Nhất Chu đã lén viết vào trang cuối của cuốn nhật ký vật lý một dòng chữ nhỏ: "Thượng Hải, ngày có Lâm Tuệ Chi bên cạnh." Anh không hề hay biết rằng, Thượng Hải trong mơ ước của họ thực chất chỉ là một ảo ảnh rực rỡ được dựng lên trên nền của một cơn bão lớn. Lời hẹn ước ấy càng sâu đậm bao nhiêu, thì sự phản bội của định mệnh sau này lại càng tàn khốc bấy nhiêu.
Mùa hạ năm đó, hai trái tim non nớt đã lấy tương lai làm vật thế chấp cho tình yêu, mà không biết rằng lãi suất của thực tại là thứ mà họ chẳng bao giờ có thể chi trả nổi.