MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMười Năm, Một Nhành Hoa Nhài MuộnChương 8

Mười Năm, Một Nhành Hoa Nhài Muộn

Chương 8

680 từ · ~4 phút đọc

Hạnh phúc đối với Thẩm Nhất Chu dường như luôn là một thứ vay mượn, và kỳ hạn trả nợ đã đến sớm hơn anh tưởng. Một buổi chiều muộn khi cơn mưa rào mùa hạ bất chợt đổ xuống thành phố Nam Ninh, Nhất Chu trở về nhà và thấy cánh cửa sắt vốn đã hoen gỉ nay bị phá tung. Bên trong, mọi thứ bị xới tung, những mảnh vỡ của cuộc sống nghèo nàn văng vãi khắp sàn nhà. Cha anh ngồi bệt giữa đống hỗn độn, gương mặt hốc hác già đi chục tuổi, trên tay cầm xấp vé máy bay và những giấy tờ bảo lãnh đã nhăn nhúm.

Sự kiện vỡ nợ cuối cùng đã nổ tung như một quả bom. Cha anh không còn khả năng chi trả bất kỳ khoản lãi nào, và những kẻ đòi nợ đã bắt đầu đe d dọa đến mạng sống của cả hai cha con. Cách duy nhất để trốn chạy khỏi vòng vây của nợ nần và sự sỉ nhục tại quê nhà là đi theo người mẹ đã ly hôn từ lâu hiện đang định cư tại nước ngoài. Bà đã gửi lời đề nghị cuối cùng, một chiếc phao cứu sinh mang theo cái giá phải trả là sự ly biệt vĩnh viễn với tất cả những gì Nhất Chu hằng trân trọng.

Nhất Chu đứng lặng người giữa cơn mưa hắt qua cửa sổ, hơi lạnh thấm vào tận xương tủy. Anh nhìn xuống lòng bàn tay, nơi vẫn còn vương chút cảm giác ấm áp từ buổi chiều cùng Tuệ Chi vẽ nên giấc mơ Thượng Hải. Giấc mơ ấy vừa mới thành hình đã bị thực tại bóp nát không thương tiếc. Anh nhận ra rằng, mình vốn dĩ không có quyền lựa chọn. Sự tự tôn của một thiếu niên từng bị chà đạp nay lại một lần nữa bị tước đoạt. Anh buộc phải đi, không phải để tìm một tương lai tươi sáng hơn, mà để chạy trốn khỏi vực thẳm đang nuốt chửng lấy gia đình mình.

Cả đêm đó, Nhất Chu ngồi bất động trong bóng tối. Anh nghĩ về Lâm Tuệ Chi, nghĩ về nụ cười rạng rỡ của cô dưới tán cây long não và lời hẹn ước về bến Thượng Hải lấp lánh ánh đèn. Anh đau đớn nhận ra mình đã trở thành kẻ thất tín, một kẻ hèn nhát không thể bảo vệ nổi ước mơ của chính mình, nói gì đến việc bảo vệ người con gái anh yêu. Nỗi đau này còn dữ dội hơn cả sự túng quẫn, nó là sự sụp đổ của một niềm tin vừa mới nhen nhóm.

Anh cầm bút lên định viết cho cô một lời giải thích, nhưng ngón tay run rẩy khiến nét chữ trở nên nguệch ngoạc. Làm sao anh có thể nói với cô rằng anh phải rời đi ngay lập tức? Làm sao anh có thể nói rằng Thượng Hải của họ đã biến mất vào hư vô? Mỗi lời định viết ra đều giống như một sự sỉ nhục vào tình cảm trong sáng mà cô đã dành cho anh. Nhất Chu vò nát tờ giấy, cảm thấy lồng ngực thắt lại như có ai đó đang bóp nghẹt nhịp thở.

Cơn bão ngoài kia vẫn không ngừng gào thét, gió tạt mạnh vào những tán lá xơ xác. Trong căn phòng tối tăm, Thẩm Nhất Chu hiểu rằng mình đã chính thức bị gạt ra khỏi quỹ đạo cuộc đời của Lâm Tuệ Chi. Định mệnh đã chọn cách tàn nhẫn nhất để kết thúc mùa hạ của họ: để anh ra đi khi tình yêu đang ở độ rực rỡ nhất, để lại cho người ở lại một khoảng trống không lời giải đáp và một lời hứa mãi mãi không thể thực hiện.

Mùa hạ năm ấy, Thượng Hải vẫn ở đó, nhưng hai con người từng vì nó mà nỗ lực nay đã bị cơn bão của thực tại đẩy về hai phía đối lập của đại dương.