MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMười Năm, Một Nhành Hoa Nhài MuộnChương 9

Mười Năm, Một Nhành Hoa Nhài Muộn

Chương 9

726 từ · ~4 phút đọc

Những ngày sau đó, không gian trong lớp 12A1 đối với Thẩm Nhất Chu trở nên chật chội và ngột ngạt đến mức khó thở. Anh vẫn đến trường, vẫn ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, nhưng linh hồn dường như đã bị rút cạn từ lâu. Lâm Tuệ Chi vẫn vô tư như cũ, cô say sưa kể về những bộ hồ sơ xét tuyển đại học, về việc cô đã mua một cặp móc khóa hình đôi cá heo để dành cho ngày hai người đặt chân đến Thượng Hải. Mỗi lời cô nói ra lúc này đối với Nhất Chu đều như một mũi kim đâm vào da thịt, đau đớn và nhức nhối.

Nhất Chu nhìn cô, đôi mắt anh chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm mà cô không thể đọc được. Đã rất nhiều lần, khi cả hai cùng đi bộ dưới những tán cây long não rụng lá, anh đã mấp máy môi định nói ra sự thật. Anh muốn bảo cô đừng chờ đợi nữa, muốn nói rằng chuyến tàu đến Thượng Hải năm ấy sẽ chỉ có mình cô đơn độc. Thế nhưng, mỗi khi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ và ánh mắt đầy tin tưởng của Tuệ Chi, mọi ngôn từ trong anh lại đông cứng lại. Sự thật quá tàn khốc để có thể thốt ra từ miệng người mà cô tin yêu nhất.

Anh bắt đầu có những hành động kỳ lạ mà Tuệ Chi chỉ nghĩ đơn giản là do áp lực thi cử. Nhất Chu đột ngột nắm lấy tay cô thật chặt khi họ đi ngang qua những con ngõ cũ, như thể muốn dùng chút sức tàn để níu giữ thực tại đang dần tan biến. Anh nhìn cô thật lâu, ghi tạc từng đường nét trên gương mặt cô vào trí nhớ, từ nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt đến cách cô chun mũi khi cười. Anh tham lam tận hưởng những giây phút cuối cùng này, dù biết rằng mỗi giây phút ngọt ngào trôi qua đều là một sự dối trá âm thầm.

Trong một buổi chiều muộn trên sân thượng trường học, khi gió mang theo hương vị nồng đượm của cơn mưa sắp tới, Tuệ Chi tựa đầu vào vai anh, lẩm bẩm về tương lai. Nhất Chu vòng tay ôm lấy cô, cằm tựa lên mái tóc thơm mùi nắng của người con gái nhỏ. Đó là lần đầu tiên anh chủ động ôm cô, một cái ôm đầy rẫy sự gượng ép và tuyệt vọng. Anh muốn nói "Anh xin lỗi", anh muốn nói "Em nhất định phải hạnh phúc dù không có anh", nhưng sau cùng, anh chỉ có thể im lặng, để mặc cho những giọt nước mắt không màu chảy ngược vào trong.

Sự im lặng của Nhất Chu trong những ngày này giống như mặt biển lặng sóng trước khi cơn bão thực sự càn quét. Anh sống trong sự dằn vặt kinh khủng, giữa một bên là nghĩa vụ gia đình không thể chối bỏ và một bên là tình yêu đầu đời đang chớm nở rực rỡ. Anh cảm thấy mình như một kẻ tử tù đang đếm ngược ngày ra pháp trường, mà Lâm Tuệ Chi chính là tia sáng cuối cùng anh được nhìn thấy trước khi bóng tối vĩnh cửu bao trùm.

Buổi học cuối cùng kết thúc, Nhất Chu đứng lặng nhìn Tuệ Chi thu dọn sách vở, nụ cười của cô vẫn sáng bừng dưới ánh đèn hành lang. Anh biết, ngày mai khi mặt trời lên, anh sẽ không còn xuất hiện ở nơi này nữa. Lời chia tay chưa nói ra đã trở thành một tảng đá đè nặng lên lồng ngực anh, khiến hơi thở trở nên run rẩy. Anh quay đi, không dám nhìn lại lần cuối, sợ rằng nếu nhìn thêm một chút nữa, anh sẽ không còn đủ can đảm để bước lên chuyến xe định mệnh kia.

Mùa hạ năm ấy, sự dịu dàng của Nhất Chu trong những ngày cuối cùng chính là nhát dao sắc lẹm nhất. Bởi vì anh đã chọn cách im lặng để bảo vệ niềm vui ngắn ngủi của cô, mà không biết rằng sự im lặng đó sau này sẽ trở thành nỗi oán hận khôn nguôi trong lòng người ở lại.