Đêm cuối cùng ở thành phố Nam Ninh, không gian trong căn hộ cũ kỹ bị bao trùm bởi một sự tĩnh lặng đến gai người. Chỉ còn lại ánh đèn bàn màu vàng nhạt hắt lên những bức tường trống rỗng sau khi đồ đạc đã được dọn sạch. Thẩm Nhất Chu ngồi bên chiếc bàn gỗ đã lung lay, trước mặt là bốn tờ giấy trắng tinh khôi. Bên ngoài, tiếng mưa rơi đều đều trên mái tôn như nhịp đếm ngược của thời gian. Sáng mai, khi bình minh vừa ló dạng, anh sẽ phải rời xa nơi này, rời xa cả người con gái là lý do duy nhất để anh muốn ở lại.
Anh cầm bút, nhưng đầu ngón tay run rẩy khiến nét mực đầu tiên bị nhòe đi. Nhất Chu bắt đầu viết bằng tất cả sự đớn đau và chân thành nhất của một thiếu niên mười bảy tuổi. Trang thứ nhất là những lời thú tội. Anh viết về bí mật của gia đình, về nỗi nhục nhã của một kẻ có cha vỡ nợ mà bấy lâu nay anh luôn cố gắng che giấu sau vẻ ngoài thanh cao. Anh thừa nhận mình là kẻ hèn nhát khi đã không đủ can đảm để nói trực tiếp với cô, rằng anh đã để thực tại nghiền nát giấc mơ Thượng Hải của cả hai ngay từ khi nó vừa mới bắt đầu.
Trang thứ hai là những ký ức mà anh nâng niu như báu vật. Anh nhắc lại buổi chiều đầu tiên va phải cô ở hành lang lớp học, chiếc bút chì anh đã đưa cho cô trong tiết kiểm tra, và cả hơi ấm của vạt áo đồng phục khi cô chở anh đi qua những con ngõ cổ. Nhất Chu viết rằng, trong mười bảy năm cuộc đời tẻ nhạt của anh, Lâm Tuệ Chi là vệt màu rực rỡ duy nhất, là người đã dạy anh biết rằng thế giới này vẫn còn những điều đáng để mong chờ. Từng dòng chữ đều thấm đẫm sự luyến tiếc, như thể anh đang cố gắng dùng mực để giữ lại mùi hương hoa nhài và nụ cười rạng rỡ của cô.
Đến trang thứ ba, nét chữ của Nhất Chu trở nên nguệch ngoạc hơn, dường như bị nhòe đi bởi những giọt nước mắt không thể kìm nén. Anh viết về tương lai mà anh hằng ao ước, một tương lai có cô ở Thượng Hải, nơi họ sẽ cùng đi bộ dưới bến Thượng Hải như lời hẹn ước. Anh cầu xin cô đừng vì sự biến mất của anh mà đánh mất đi ánh mặt trời trong lòng mình. Anh dặn cô phải ăn sáng đầy đủ, phải kiên trì với môn Toán, và nhất định phải đỗ vào ngôi trường đại học đó, dù anh không thể bên cạnh. "Tuệ Chi, em nhất định phải rực rỡ, dù bầu trời của anh có sụp đổ."
Trang cuối cùng chỉ vỏn vẹn vài dòng, nhưng lại nặng nề hơn tất cả. Nhất Chu viết lại địa chỉ liên lạc và một lời hẹn ước mơ hồ mà anh biết rõ là vô vọng. Anh gấp bốn tờ giấy một cách cẩn thận, đặt vào trong một chiếc phong bì màu xanh nhạt. Anh dự định sáng mai sẽ nhờ một người bạn thân chuyển tận tay cho cô khi chuyến tàu của anh khởi hành. Đối với anh, lá thư này không chỉ là lời giải thích, mà là toàn bộ linh hồn của anh để lại mảnh đất này. Anh mang theo thể xác ra đi, nhưng trái tim đã bị phong kín trong lớp giấy mỏng manh ấy.
Tiếng mưa ngoài kia vẫn không dứt, lạnh lẽo và đơn điệu. Nhất Chu tắt đèn, nằm trên tấm nệm mỏng giữa căn phòng trống, tay vẫn nắm chặt chiếc phong bì như sợ nó sẽ tan biến mất. Đêm cuối cùng ở quê nhà dài đằng đẵng như một thế kỷ. Anh nhắm mắt lại, cố hình dung ra gương mặt của Tuệ Chi lần cuối, thầm hy vọng rằng lá thư này sẽ là sợi dây cứu vãn tình yêu của họ khỏi sự nghiệt ngã của định mệnh. Anh không hề hay biết rằng, chính cơn mưa đang rơi ngoài kia sẽ là khởi đầu cho một chuỗi những sự hiểu lầm và mất mát không bao giờ có thể bù đắp nổi.
Sáng hôm sau, Thẩm Nhất Chu rời đi khi thành phố vẫn còn chìm trong sương mù, mang theo một nỗi đau câm lặng và gửi lại toàn bộ hy vọng vào một phong thư sẽ không bao giờ đến được tay người nhận.