MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMười Năm, Một Nhành Hoa Nhài MuộnChương 11

Mười Năm, Một Nhành Hoa Nhài Muộn

Chương 11

749 từ · ~4 phút đọc

Sáng sớm ngày khởi hành, bầu trời Nam Ninh không có nắng, chỉ có những dải mây xám xịt sà thấp xuống tận những ngọn cây long não. Thẩm Nhất Chu đứng trước cổng ga tàu, gương mặt hốc hác sau một đêm trắng. Anh đưa phong thư màu xanh nhạt cho người bạn thân duy nhất của mình là Trần Phong, đôi bàn tay anh run rẩy đến mức suýt làm rơi nó xuống nền đất ẩm ướt. Anh dặn đi dặn lại bằng một giọng khản đặc rằng nhất định phải đợi Lâm Tuệ Chi ở cổng trường vào giờ tan tầm, nhất định phải đưa tận tay và nói với cô rằng anh sẽ sớm liên lạc lại.

Trần Phong gật đầu quả quyết, cẩn thận nhét lá thư vào túi áo khoác rồi vỗ vai Nhất Chu như một lời hứa danh dự của những gã trai trẻ. Nhất Chu nhìn theo bóng dáng người bạn rời đi, rồi quay lưng bước vào phía sau cánh cửa soát vé. Anh không hề hay biết, đó là lần cuối cùng anh còn có thể nhìn thấy hy vọng về một sự thấu hiểu từ phía người con gái mình yêu.

Đến buổi chiều, một trận mưa rào bất chợt đổ ập xuống thành phố, dữ dội và bất ngờ như muốn gột rửa đi mọi dấu vết của một người vừa rời bỏ nơi này. Trần Phong đứng đợi ở cổng trường dưới mái hiên hẹp, dòng người học sinh túa ra như ong vỡ tổ, ai nấy đều hối hả chạy dưới màn mưa dày đặc để tìm chỗ trú. Giữa đám đông hỗn loạn ấy, Trần Phong nhìn thấy bóng dáng Lâm Tuệ Chi đang che chiếc cặp sách lên đầu, vội vã chạy về phía trạm xe buýt.

Cậu lớn tiếng gọi tên cô, nhưng tiếng sấm rền và tiếng mưa xối xả trên mái tôn đã nuốt chửng mọi âm thanh. Trần Phong hốt hoảng lao ra khỏi mái hiên, chạy đuổi theo cô. Trong lúc luống cuống lách qua những chiếc xe đạp đang chen chúc, cậu vấp phải một vũng nước sâu. Cú ngã khiến Trần Phong lộn nhào, xấp đồ đạc trong túi áo khoác bung ra. Chiếc phong thư màu xanh nhạt, chứa đựng bốn trang giấy viết bằng cả tâm can của Thẩm Nhất Chu, văng ra khỏi túi áo, rơi thẳng xuống dòng nước đục ngầu đang chảy xiết về phía miệng cống thoát nước.

Trần Phong cuống cuồng đứng dậy, bất chấp quần áo ướt sũng để mò mẫm trong dòng nước chảy xiết. Thế nhưng, giữa màn mưa trắng xóa và ánh hoàng hôn mập mờ, màu xanh nhạt của phong thư nhanh chóng bị bùn đất phủ lấp, rồi biến mất hoàn toàn vào kẽ hở của miệng cống tối tăm. Cậu đứng chết trân dưới mưa, bàn tay rỗng không run rẩy. Lá thư ấy không chỉ đơn thuần là những trang giấy, nó là lời giải thích duy nhất cho sự biến mất của Nhất Chu, là sợi dây liên kết cuối cùng giúp Lâm Tuệ Chi không cảm thấy mình bị phản bội.

Ở phía xa, Lâm Tuệ Chi đã lên được chuyến xe buýt. Cô ngồi bên cửa sổ, nhìn qua lớp kính nhòe nước, lòng bồn chồn tự hỏi vì sao hôm nay Nhất Chu lại không đến lớp. Cô hoàn toàn không biết rằng, cách cô chỉ vài trăm mét, lời giải thích của anh đang bị xé nát và mục rữa dưới hầm cầu của thành phố, giữa rác rưởi và nước thải.

Trần Phong trở về nhà trong trạng thái thảng thốt, cậu không dám nói thật với Nhất Chu qua điện thoại vì sợ anh suy sụp, cũng không dám đối mặt với Lâm Tuệ Chi vì mặc cảm tội lỗi. Cậu tự hứa sẽ tìm cách giải thích cho cô sau, nhưng "ngày sau" đó đã không bao giờ đến. Sự im lặng của Trần Phong vô tình đã biến sự ra đi của Thẩm Nhất Chu từ một cuộc trốn chạy vì định mệnh trở thành một cuộc rũ bỏ tàn nhẫn và lạnh lùng nhất trong lòng Lâm Tuệ Chi.

Trận mưa mùa hạ năm ấy không chỉ làm sạch bụi bặm trên đường phố Nam Ninh, mà nó còn chính thức xóa sổ sự thật, để lại cho hai con người trẻ tuổi những vết thương sâu hoắm mà mười năm sau vẫn chưa thể khép miệng.