MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMười Năm, Một Nhành Hoa Nhài MuộnChương 12

Mười Năm, Một Nhành Hoa Nhài Muộn

Chương 12

791 từ · ~4 phút đọc

Bầu trời Nam Ninh vào những ngày cuối thu không còn cái gắt gỏng của nắng hạ, thay vào đó là một màu chì xám xịt và những cơn gió heo may mang theo hơi lạnh đầu mùa. Lâm Tuệ Chi đứng ở cổng ga tàu hỏa, đôi bàn tay đan chặt vào nhau để tìm chút hơi ấm. Cô đã đứng đây từ khi mặt trời chưa lặn, ánh mắt đóng đinh vào dòng người đi ra từ phía cửa soát vé, hy vọng bắt gặp một dáng người cao gầy với chiếc sơ mi trắng quen thuộc.

Suốt hai tuần kể từ ngày Thẩm Nhất Chu biến mất khỏi lớp học không một dấu vết, Tuệ Chi đã sống trong một cơn ác mộng không lời giải đáp. Cô đã đến căn hộ của anh nhưng chỉ thấy một cánh cửa sắt khóa chặt và tấm biển thông báo nhà đã đổi chủ. Cô hỏi bạn bè, hỏi giáo viên, nhưng tất cả những gì nhận được chỉ là những cái lắc đầu mơ hồ. Nỗi lo lắng ban đầu dần chuyển thành một sự hoảng sợ tột độ, khiến cô bám víu vào một hy vọng cuối cùng: lời hẹn ước về chuyến tàu đi Thượng Hải. Cô tin rằng anh sẽ không bao giờ thất hứa, anh nhất định sẽ xuất hiện ở đây, vào ngày này, để cùng cô đi đến thành phố của những giấc mơ.

Tiếng loa phát thanh vang lên đều đặn, thông báo các chuyến tàu đi và đến. Mỗi khi có một đoàn tàu dừng bánh, trái tim Tuệ Chi lại đập liên hồi, cổ họng nghẹn đắng. Cô nhìn thấy những đôi tình nhân ôm chầm lấy nhau ngày gặp lại, thấy những người con xa quê trở về trong vòng tay gia đình, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng người con trai có đôi mắt trầm mặc ấy. Gió thu thổi qua hành lang ga tàu, mang theo mùi dầu máy và khói bụi, làm đôi mắt cô cay xè.

Mặt trời hoàn toàn lặn xuống, nhường chỗ cho ánh đèn cao áp vàng vọt hắt xuống sân ga những bóng dài cô độc. Tuệ Chi vẫn không rời đi. Cô ngồi bệt xuống chiếc ghế gỗ dài đã bong tróc, chiếc kẹp tóc hoa nhài – kỷ vật cuối cùng của anh – bị cô siết chặt trong lòng bàn tay đến mức những cạnh sắc khẽ cứa vào da thịt. Cô tự lừa dối bản thân rằng có lẽ anh bị lỡ chuyến, có lẽ anh đang bận việc gì đó và sẽ đến ngay thôi. Sự kiên trì của cô lúc này trông thật tội nghiệp và lạc lõng giữa ga tàu đang thưa thớt dần.

Đến khi tiếng còi của chuyến tàu cuối cùng trong ngày vang lên, xé toạc không gian tĩnh lặng của màn đêm, Lâm Tuệ Chi mới thực sự cảm thấy hơi lạnh thấm vào tận xương tủy. Đoàn tàu chuyển bánh, chậm rãi rời khỏi sân ga, mang theo ánh sáng từ những ô cửa sổ lướt qua mắt cô như một đoạn phim quay chậm của sự tan vỡ. Tiếng xình xịch của bánh xe nghiến trên đường ray nhỏ dần, nhỏ dần, rồi biến mất hẳn vào bóng tối sâu thẳm. Ga tàu lúc này chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ và hơi lạnh buốt giá của mùa thu.

Nhất Chu không đến. Anh không chỉ biến mất khỏi thành phố này, mà dường như đã biến mất khỏi cuộc đời cô như thể anh chưa từng tồn tại. Lâm Tuệ Chi đứng dậy, đôi chân tê dại khiến cô lảo đảo. Cô nhìn xuống chiếc kẹp tóc trong tay, rồi nhìn về phía đường ray trống rỗng. Trong giây phút đó, một cái gì đó trong tâm hồn rạng rỡ của cô đã thực sự vỡ tan. Cô không còn khóc nữa, bởi nỗi đau khi bị bỏ rơi mà không một lời giải thích đã vượt quá giới hạn của những giọt nước mắt.

Cô lẳng lặng bước ra khỏi ga tàu, để lại phía sau lời hẹn ước về Thượng Hải và cả một thời thanh xuân rực rỡ. Lâm Tuệ Chi của ngày hôm nay đã hiểu ra một sự thật nghiệt ngã: trong câu chuyện của hai người, cô là người duy nhất còn đứng lại để chờ đợi một chuyến tàu đã sớm chệch nhịp từ lâu. Cô tin rằng mình đã bị phản bội, bị vứt bỏ lại sau lưng một cách tàn nhẫn nhất, mà không hề biết rằng ở một nơi xa xôi, Thẩm Nhất Chu cũng đang nhìn về phương Nam với trái tim vụn vỡ không kém gì cô.