Mùa đông năm đó ở Nam Ninh đến sớm hơn mọi năm, mang theo những cơn mưa phùn buốt giá làm nhòe đi những bảng tin cuối cùng của kỳ thi đại học. Lâm Tuệ Chi ngồi trong căn phòng nhỏ, nhìn chằm chằm vào tờ giấy báo trúng tuyển của một trường đại học danh tiếng tại Thượng Hải. Đáng lẽ đây phải là khoảnh khắc hạnh phúc nhất, là thành quả của những đêm thức trắng cùng Thẩm Nhất Chu giải đề bên ánh đèn bàn, nhưng giờ đây, nó chỉ là một tờ giấy vô hồn nhắc nhở cô về một lời hứa đã trở thành tro bụi.
Nỗi đau sau sự kiện ở sân ga không hề dịu đi theo thời gian, mà trái lại, nó bắt đầu lên men thành một loại cay đắng thấm sâu vào tâm trí. Tuệ Chi bắt đầu lục tìm lại từng ký ức nhỏ nhất giữa hai người, cố gắng tìm ra một dấu hiệu nào đó cho thấy anh đã dự định rời đi. Nhưng càng nghĩ, cô càng thấy mình nực cười. Cô nhớ lại ánh mắt dịu dàng của anh dưới tán cây đa, cái nắm tay siết chặt đầy gượng ép trên sân thượng, và cả chiếc kẹp tóc anh đã trả lại cho cô. Tất cả giờ đây hiện lên như một kịch bản được dàn dựng hoàn hảo.
Cô bắt đầu tự thuyết phục bản thân rằng mình chỉ là một trạm dừng chân tạm bợ, một trò đùa giải khuây trong mùa hè ngắn ngủi của một thiên tài cô độc. Có lẽ đối với Thẩm Nhất Chu, sự ấm áp cô mang lại chỉ là một thử nghiệm tâm lý, hoặc đơn giản là một chút gia vị cho cuộc sống tẻ nhạt của anh trước khi anh thực sự bước vào thế giới rực rỡ thuộc về mình. Ý nghĩ ấy giống như một liều thuốc độc, từng chút một giết chết sự tự tin và lòng nhiệt huyết vốn có trong cô.
Cảm giác bị bỏ rơi không đau đớn bằng cảm giác bị lừa dối. Tuệ Chi uất hận nhận ra mình đã dốc hết lòng tin để sưởi ấm cho một người vốn dĩ không cần đến hơi ấm đó. Anh đi mà không để lại một lời nhắn, không một lá thư, không một cuộc gọi. Sự im lặng tuyệt đối của Nhất Chu chính là câu trả lời tàn nhẫn nhất cho tình yêu đầu đời của cô. Nó nói với cô rằng, sự hiện diện của cô trong đời anh vốn dĩ không hề quan trọng đến mức cần một lời từ biệt.
Lâm Tuệ Chi đem tất cả những cuốn sổ ghi chép chung, những mẩu giấy vẽ hình mặt cười và cả chiếc máy bay giấy chưa kịp phóng đi, bỏ vào một chiếc hộp sắt rỉ sét rồi giấu sâu vào gầm giường. Cô không vứt bỏ, vì cô muốn để chúng ở đó như một vết sẹo, nhắc nhở bản thân không bao giờ được phép ngây thơ thêm một lần nào nữa. Ánh mắt rạng rỡ như ánh mặt trời năm mười bảy tuổi dần biến mất, thay vào đó là một vẻ điềm tĩnh, lạnh nhạt và đầy cảnh giác với thế giới xung quanh.
Vào ngày khởi hành đi Thượng Hải, Tuệ Chi không ngoảnh đầu lại nhìn cổng trường Trung học số 1 lấy một lần. Cô bước lên tàu với một trái tim đã đóng băng, mang theo niềm tin chua chát rằng tình yêu chỉ là một trò đùa của định mệnh và Thẩm Nhất Chu chính là người đã dạy cô bài học đầu tiên về sự phản bội. Cô tiến về phía Thượng Hải phồn hoa, không phải để thực hiện lời hẹn ước năm xưa, mà để chạy trốn khỏi những bóng ma của mùa hè đầy nắng ở Nam Ninh, nơi cô đã đánh mất bản thân mình trong một lời hứa hão huyền.
Mười năm sắp tới sẽ là một hành trình dài của sự cô độc, nơi cô xây dựng nên một tòa thành kiên cố để bảo vệ chính mình, thề rằng sẽ không bao giờ để bất kỳ ai bước vào và đùa giỡn với trái tim mình thêm một lần nào nữa.