MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMười Năm, Một Nhành Hoa Nhài MuộnChương 14

Mười Năm, Một Nhành Hoa Nhài Muộn

Chương 14

746 từ · ~4 phút đọc

Mùa đông ở London không giống như cái lạnh ẩm của Nam Ninh, nó khô khốc và buốt giá đến tận tâm can. Thẩm Nhất Chu đứng bên cửa sổ của một căn hộ chật hẹp ở vùng ngoại ô, nhìn những bông tuyết đầu mùa rơi lả tả xuống mặt đường nhựa xám xịt. Trong tay anh là một tách trà đã nguội ngắt, nhưng tâm trí anh lại đang trôi dạt về một thành phố phương Nam xa xôi, nơi có những tán cây long não xanh mướt và một cô gái có nụ cười tỏa nắng.

Kể từ khi đặt chân đến đây, thói quen mỗi ngày của Nhất Chu là đi bộ ra hòm thư đặt ở đầu ngõ ngay khi trời vừa hửng sáng. Dù tuyết rơi dày hay gió rít từng cơn, anh vẫn kiên nhẫn đứng đó, chờ đợi người đưa thư xuất hiện với hy vọng mong manh về một phong thư có con tem bưu điện từ Trung Quốc. Anh đã viết hàng chục lá thư gửi về địa chỉ cũ của Lâm Tuệ Chi, mỗi dòng chữ đều là một lời cầu xin tha thứ, một lời giải thích cho sự ra đi đột ngột và một lời nhắc lại lời hẹn ước Thượng Hải.

Thế nhưng, hộp thư của anh luôn trống rỗng một cách tàn nhẫn. Ngày này qua ngày khác, ngoài những tờ hóa đơn điện nước hay quảng cáo siêu thị, tuyệt nhiên không có một chữ nào từ cô. Sự im lặng đó giống như một loại cực hình chậm rãi, bào mòn tinh thần của Nhất Chu. Anh bắt đầu tự hỏi, liệu có phải Trần Phong đã không chuyển lá thư định mệnh kia? Hay là Tuệ Chi đã đọc nó, nhưng vì quá hận anh nên đã chọn cách tuyệt tình nhất là xóa sạch anh khỏi cuộc đời cô?

Ở xứ người, Nhất Chu sống như một bóng ma. Anh vùi đầu vào đống sách vở chuyên ngành kiến trúc, làm thêm đủ mọi việc từ rửa bát đến khuân vác để trang trải số nợ khổng lồ mà cha anh vẫn đang gánh trên vai. Anh từ chối mọi cuộc vui của đám du học sinh, cũng chẳng mảy may để ý đến những lời mời gọi từ những cô gái bản địa. Trong căn phòng chỉ vỏn vẹn mười mét vuông, anh dán đầy những bản vẽ phác thảo về một ngôi nhà có ban công hướng về phía biển, nơi anh từng mơ sẽ được cùng cô già đi.

Càng chờ đợi trong vô vọng, Nhất Chu càng trở nên trầm mặc và lãnh đạm. Anh bắt đầu tin rằng mình đã thực sự bị lãng quên. Có lẽ ở Thượng Hải xa hoa kia, Lâm Tuệ Chi đã tìm thấy một người con trai khác tốt hơn anh, một người không mang trên mình gánh nặng nợ nần và không bao giờ để cô phải chờ đợi dưới mưa. Ý nghĩ ấy khiến trái tim anh thắt lại, nhưng đồng thời cũng nảy sinh một loại cố chấp đến điên cuồng. Anh tự nhủ phải thành công, phải trở nên thật xuất chúng để có một ngày đường hoàng quay về tìm cô, dù lúc đó cô có hận anh đến mức nào đi chăng nữa.

Mỗi đêm, Nhất Chu đều nằm mơ thấy sân ga ngày cũ. Trong giấc mơ, anh nhìn thấy Tuệ Chi đứng một mình giữa làn khói tàu hỏa, bóng dáng cô nhỏ bé và đơn độc đến xé lòng. Anh muốn chạy lại ôm cô, muốn hét lên rằng anh chưa từng muốn rời xa, nhưng cổ họng lại như bị bóp nghẹt. Anh tỉnh dậy trong bóng tối của Luân Đôn, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo, và thứ duy nhất bầu bạn với anh chỉ là tiếng kim đồng hồ tích tắc như đang đếm ngược những năm tháng thanh xuân đã bị đánh mất.

Nhất Chu không hề biết rằng, những lá thư anh gửi đi đều rơi vào hư không vì nhà của Tuệ Chi đã giải tỏa từ lâu. Sự chờ đợi của anh và sự oán hận của cô giống như hai đường thẳng song song, dù cùng nhìn về một hướng nhưng vĩnh viễn không thể chạm vào nhau. Mùa đông năm ấy, ở hai đầu bán cầu, có hai trái tim đang dần hóa đá vì sự im lặng nghiệt ngã của định mệnh.