MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMười Năm, Một Nhành Hoa Nhài MuộnChương 15

Mười Năm, Một Nhành Hoa Nhài Muộn

Chương 15

651 từ · ~4 phút đọc

Thượng Hải đón Lâm Tuệ Chi bằng một cơn mưa lạnh buốt và sự ồn vã đến nghẹt thở của ga tàu điện ngầm. Bước ra khỏi bến xe khách, cô đơn độc đứng giữa những tòa nhà cao tầng chọc trời, tay kéo chiếc vali cũ đã sờn cạnh. Mười bảy tuổi, cô từng mơ về thành phố này như một thiên đường lấp lánh ánh đèn, nơi có một chàng trai sẽ nắm tay cô đi qua những đại lộ sầm uất. Nhưng giờ đây, Thượng Hải trong mắt cô chỉ là một mê cung bê tông xám xịt, rộng lớn và vô cảm.

Những ngày đầu nhập học là một chuỗi thử thách bào mòn lòng kiên nhẫn. Tuệ Chi không chọn ký túc xá trường vì muốn tiết kiệm từng đồng tiền ít ỏi mà mẹ đã chắt bóp gửi theo. Cô thuê một căn phòng áp mái chật hẹp ở khu phố cũ, nơi cầu thang gỗ luôn phát ra tiếng kêu cọt kẹt mỗi khi có người bước qua và mùi ẩm mốc bám chặt lấy những tấm rèm cửa. Mỗi sáng, cô thức dậy từ lúc năm giờ để bắt chuyến xe buýt sớm nhất đến trường, vừa đi vừa gặm mẩu bánh mì khô khốc cho qua bữa.

Cuộc sống tự lập ở một thành phố đắt đỏ như Thượng Hải không có chỗ cho những tâm hồn mơ mộng. Để trang trải học phí và sinh hoạt phí, Tuệ Chi làm đủ mọi công việc bán thời gian mà cô có thể tìm được. Cô đi phát tờ rơi dưới cái nắng gay gắt, làm gia sư cho những đứa trẻ bướng bỉnh đến tận đêm khuya, hay phục vụ bàn trong những quán ăn ồn ào khói bụi. Có những đêm trở về phòng, đôi chân cô sưng tấy và rã rời, cô chỉ kịp nằm vật xuống giường mà không còn sức để khóc.

Sự khó khăn về vật chất đôi khi không đáng sợ bằng sự trống rỗng trong lòng. Ở giảng đường, Tuệ Chi nhìn thấy những đôi bạn trẻ cùng nhau đi thư viện, cùng nhau hứa hẹn về tương lai, và trái tim cô lại khẽ nhói lên một nhịp đau đớn. Cô bắt đầu học cách thu mình lại, trở thành một người lầm lì và ít nói. Cô không kết bạn, cũng không tham gia vào bất kỳ câu lạc bộ nào. Sự rạng rỡ năm xưa đã bị cuộc đời vùi lấp dưới những lo toan cơm áo gạo tiền.

Mỗi khi đi ngang qua bến Thượng Hải, nhìn dòng sông Hoàng Phố lững lờ trôi dưới ánh đèn neon rực rỡ, Tuệ Chi thường dừng lại thật lâu. Cô đứng đó, để gió biển tạt vào mặt, cố gắng xóa đi bóng hình của Thẩm Nhất Chu vẫn thi thoảng hiện về trong ký ức. Cô tự nhủ rằng, sự xuất sắc của mình ở đây chính là cách tốt nhất để trả thù người đã bỏ rơi mình. Cô sẽ sống thật tốt, sẽ thành công ở chính thành phố mà cả hai từng hẹn ước, nhưng trong thành công đó sẽ vĩnh viễn không có bóng dáng anh.

Thượng Hải đã dạy cho Lâm Tuệ Chi một bài học thực tế: tiền bạc và địa vị mới là thứ bảo vệ được con người, còn tình yêu chỉ là một ảo ảnh xa xỉ của những kẻ chưa từng phải nếm trải cái đói. Cô bắt đầu biến mình thành một chiến binh, gai góc và lạnh nhạt, sẵn sàng đối mặt với mọi giông bão. Mùa đông đầu tiên ở Thượng Hải, giữa dòng người xa lạ, Tuệ Chi đã chính thức chôn vùi hình ảnh cô thiếu nữ ngây thơ của mười năm trước, để bắt đầu một cuộc hành trình đơn độc tìm lại chính mình giữa sự phồn hoa lạnh lẽo.