Ánh đèn chùm trong phòng khách nhà họ Thẩm tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, sang trọng nhưng lạnh lẽo. Tô Diệp khẽ siết chặt quai chiếc túi xách cầm tay, cảm nhận mồ hôi rịn ra trong lòng bàn tay dù điều hòa đang chạy ở mức thấp. Hôm nay là một ngày trọng đại. Thẩm Vũ, người đàn ông cô yêu hơn hai năm, cuối cùng cũng quyết định đưa cô về ra mắt gia đình.
Thẩm Vũ nắm lấy tay cô, nụ cười của anh rạng rỡ và tự tin như chính con người anh. Anh lần lượt giới thiệu cô với cha mẹ, những người học thức và có phần nghiêm khắc. Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ cho đến khi tiếng cửa chính bật mở, và một làn gió lạnh từ bên ngoài tràn vào đại sảnh.
Thẩm Ngôn bước vào.
Anh mặc một chiếc áo măng tô màu tro xám, dáng người thanh mảnh nhưng cao lớn, toát lên vẻ tri thức pha chút xa cách. Khác với vẻ nồng nhiệt của anh trai, Thẩm Ngôn mang theo một bầu không khí trầm mặc, đôi mắt ẩn sau gọng kính cận mỏng luôn toát ra vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng. Thẩm Vũ buông tay Tô Diệp, tiến lên vỗ vai em trai mình đầy thân thiết. Anh giới thiệu bằng giọng hào hứng rằng đây là Thẩm Ngôn, vừa trở về sau kỳ thực tập tâm lý học ở nước ngoài, cũng là đứa em trai mà anh tự hào nhất.
Khi Thẩm Ngôn tiến lại gần, Tô Diệp bỗng cảm thấy một luồng điện xẹt qua dọc sống lưng. Cô mỉm cười lịch sự, cất tiếng chào em chồng tương lai. Thẩm Ngôn không đáp lại ngay, anh đứng yên đó, nhìn thẳng vào mắt cô. Ánh mắt ấy không hề có sự tò mò của một người em trai lần đầu gặp bạn gái của anh mình. Nó sâu thẳm, tối tăm và chứa đựng một thứ áp lực vô hình khiến Tô Diệp nghẹt thở.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi khi Thẩm Vũ quay đi lấy thêm rượu, Thẩm Ngôn khẽ nghiêng đầu, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một độ cong gần như không thể nhận ra. Anh tiến sát lại gần cô, mùi hương gỗ đàn hương thanh lạnh bao vây lấy khứu giác của Tô Diệp. Giọng anh trầm thấp, chỉ đủ cho hai người nghe thấy rằng cuối cùng cô cũng đã đến đây.
Câu nói ấy khiến tim Tô Diệp hẫng một nhịp. Cô ngước nhìn anh, định hỏi lại thì Thẩm Ngôn đã thu hồi vẻ mặt khác lạ, thay bằng một nụ cười nhã nhặn của một người em trai đúng mực. Anh lịch thiệp nâng ly rượu vang đỏ lên, chúc mừng cho hạnh phúc của anh trai và chị dâu tương lai.
Tô Diệp cố trấn an bản thân rằng có lẽ cô đã quá nhạy cảm do căng thẳng. Nhưng cô không hề biết rằng, đằng sau lớp kính sáng bóng kia, đôi mắt của Thẩm Ngôn đang găm chặt vào bóng lưng cô với một sự thèm khát điên cuồng. Mười năm trước, trong một góc tối của sân trường tiểu học, chính cô đã đưa cho cậu bé Thẩm Ngôn cô độc một viên kẹo và một lời an ủi tình cờ. Cô đã quên sạch ký ức nhỏ bé đó, nhưng với Thẩm Ngôn, nó là hạt giống của một loại độc dược mang tên chiếm hữu, đã nảy mầm và lớn lên thành một đại thụ trong bóng tối suốt bấy nhiêu năm qua.
Suốt bữa tiệc, Thẩm Ngôn vẫn luôn đóng vai một người em trai hoàn hảo, nhưng mỗi khi Tô Diệp vô tình ngước mắt lên, cô đều bắt gặp ánh nhìn của anh đang dán chặt vào mình từ phía xa. Đó không phải là ánh mắt nhìn một thành viên mới trong gia đình, mà là ánh mắt của một kẻ săn mồi đã kiên nhẫn chờ đợi con mồi sa lưới suốt một thập kỷ. Bữa tiệc ra mắt này, đối với Thẩm Vũ là khởi đầu của một cuộc hôn nhân, nhưng đối với Thẩm Ngôn, đó là phát súng mở màn cho một kế hoạch thanh trừng tàn khốc để giành lại thứ vốn dĩ phải thuộc về mình.