MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMười Năm Săn ĐuổiChương 10

Mười Năm Săn Đuổi

Chương 10

726 từ · ~4 phút đọc

Sau trận cãi vã nảy lửa với Thẩm Vũ, Tô Diệp không thể chịu đựng thêm bầu không khí ngột ngạt trong chính căn nhà của mình. Cô lao ra khỏi cửa, chạy dưới màn mưa lạnh lẽo mà không biết mình phải đi đâu. Khi cô đang đứng bơ vơ giữa con phố vắng, một chiếc xe quen thuộc lướt tới rồi dừng lại ngay bên cạnh. Thẩm Ngôn bước xuống, chiếc ô rộng trên tay anh lập tức che chắn cho cô khỏi những hạt mưa nặng hạt.

Anh không hỏi lý do, cũng không khuyên cô trở về. Thẩm Ngôn chỉ nhẹ nhàng mở cửa xe, đưa cô đến một căn biệt thự nhỏ ở ngoại ô – nơi mà anh nói rằng đó là không gian yên tĩnh của riêng anh khi cần trốn tránh thế giới. Tại đây, anh đốt lò sưởi, đưa cho cô một bộ quần áo sạch và kiên nhẫn đợi cô bình tĩnh lại.

Căn phòng chỉ còn tiếng lách tách của củi cháy và mùi gỗ đàn hương thanh khiết. Thẩm Ngôn rót cho cô một ly rượu vang ấm, giọng anh trầm thấp và dịu dàng như một khúc nhạc đêm. Anh lắng nghe cô khóc, lắng nghe những lời oán hận dành cho Thẩm Vũ mà không hề ngắt lời. Sự thấu hiểu của anh lúc này giống như một liều thuốc gây nghiện, khiến Tô Diệp trong lúc yếu lòng nhất đã vô thức dựa vào ngực anh.

Hơi ấm từ cơ thể Thẩm Ngôn tỏa ra khiến Tô Diệp cảm thấy an toàn một cách lạ kỳ. Cô ngước mắt lên, và trong bóng tối lờ mờ của ánh lửa, cô bắt gặp ánh mắt của anh. Đó không còn là ánh mắt của một người em trai điềm tĩnh thường ngày, mà là ánh mắt rực cháy của một người đàn ông đã kìm nén khao khát suốt mười năm ròng. Bàn tay Thẩm Ngôn vuốt nhẹ những lọn tóc còn ẩm của cô, hơi thở của cả hai dần hòa quyện.

Khi môi anh chỉ còn cách môi cô vài milimet, khi trái tim Tô Diệp đang đập loạn nhịp vì sự phản bội của Thẩm Vũ và sự quyến rũ của Thẩm Ngôn, thì đột nhiên, anh dừng lại.

Thẩm Ngôn khẽ đẩy cô ra, anh quay mặt đi và hít một hơi thật sâu. Giọng anh có chút khàn đặc nhưng tràn đầy vẻ hối lỗi: "Xin lỗi em... Anh không nên lợi dụng lúc em đang yếu lòng như thế này. Anh là em trai của Thẩm Vũ, và em... em vẫn là vị hôn thê của anh ấy. Anh không thể ích kỷ như vậy."

Tô Diệp bàng hoàng nhìn anh. Cô thấy đôi bàn tay anh siết chặt đến trắng bệch, thấy anh đang cố gắng kiềm chế một cảm xúc mãnh liệt nào đó để giữ gìn danh dự cho cô. Hành động dừng lại đúng lúc của Thẩm Ngôn không những không khiến cô thấy xa cách, mà ngược lại, nó xây dựng nên một hình tượng "chính nhân quân tử" hoàn hảo trong mắt cô. Cô cảm thấy anh là người đàn ông đáng tôn trọng nhất thế giới, người duy nhất biết yêu thương cô một cách cao thượng thay vì chỉ biết thỏa mãn bản thân như Thẩm Vũ.

Thẩm Ngôn dìu cô về phòng ngủ dành cho khách, nhẹ nhàng đắp chăn cho cô rồi đứng lại ở cửa, chúc cô ngủ ngon với một nụ cười buồn bã. Nhưng ngay khi cánh cửa vừa đóng lại, vẻ mặt của Thẩm Ngôn lập tức thay đổi. Nụ cười tử tế biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lùng đến sởn gai ốc.

Anh đứng trong bóng tối của hành lang, khẽ đưa ngón tay lên chạm vào môi mình, nơi vừa suýt nữa được chạm vào cô. Anh dừng lại không phải vì quân tử, mà vì anh muốn cô phải hoàn toàn thuộc về anh cả về thể xác lẫn tâm hồn. Một đêm hoan lạc trong lúc say chỉ là sự thương hại, anh muốn cô phải tự nguyện rời bỏ Thẩm Vũ và cầu xin anh che chở. Anh đang câu một con cá lớn, và anh có đủ sự kiên nhẫn để chờ đợi khoảnh khắc cô hoàn toàn tuyệt vọng.