Tối hôm đó, căn hộ của Tô Diệp chìm trong bầu không khí đặc quánh của sự u uất. Khi tiếng chìa khóa lạch cạch mở cửa vang lên, cô không còn ra đón Thẩm Vũ với nụ cười như mọi khi mà chỉ im lặng ngồi trên sofa, bóng lưng cô độc đổ dài dưới ánh đèn phòng khách leo lét.
Thẩm Vũ bước vào với vẻ mặt phờ phạc sau một ngày bị Lâm Giai gây sức ép. Nhìn thấy Tô Diệp, anh ta cố nở một nụ cười mệt mỏi và tiến đến định hôn lên trán cô. Nhưng lần này, Tô Diệp đứng bật dậy, né tránh cái chạm của anh như thể đó là một thứ gì đó bẩn thỉu. Ánh mắt cô nhìn anh đầy căm phẫn và thất vọng, khiến Thẩm Vũ khựng lại giữa chừng.
Cô hỏi anh bằng một giọng bình thản đến đáng sợ rằng trưa nay anh đã đi đâu và gặp ai. Thẩm Vũ thoáng chút biến sắc, đôi mắt anh ta đảo liên tục rồi trả lời bằng một giọng điệu đầy phòng thủ rằng anh đi ăn trưa với đối tác nam ở phía bên kia thành phố để bàn về việc cung ứng vật liệu xây dựng. Anh ta nói dối một cách trơn tru, không hề biết rằng mọi lời nói của mình lúc này chỉ là những nhát dao cứa sâu thêm vào vết thương của Tô Diệp.
Sự che giấu hèn nhát đó như mồi lửa đốt cháy sợi dây lý trí cuối cùng của cô. Tô Diệp ném thẳng chiếc khăn tay mà Thẩm Ngôn đã đưa cho cô trước đó lên bàn, giọng cô nghẹn đặc rằng chính mắt cô đã thấy anh ở khách sạn, chính mắt cô thấy anh quỳ xuống lau váy cho Lâm Giai. Cô chất vấn anh tại sao lại lừa dối cô, tại sao lại biến cô thành một kẻ ngốc trong khi anh vẫn đang mặn nồng với người cũ.
Thẩm Vũ sững sờ. Anh ta không hiểu tại sao cô lại có mặt ở đó, nhưng thay vì thành thật khai báo về việc bị Lâm Giai tống tiền bằng bí mật dự án, anh ta lại chọn cách che đậy bằng sự giận dữ. Anh ta sợ rằng nếu nói ra chuyện rửa tiền, anh sẽ mất tất cả sự nghiệp và địa vị. Vì vậy, anh ta quát lên, cho rằng cô đang theo dõi anh, rằng cô không có niềm tin tối thiểu vào chồng sắp cưới. Anh ta biện minh rằng đó chỉ là "lịch sự xã giao" và yêu cầu cô đừng có thái độ ghen tuông vô lý như một đứa trẻ.
Những lời quát tháo của Thẩm Vũ giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Tô Diệp. Cô nhận ra rằng người đàn ông này không chỉ phản bội mình, mà còn không có lấy một chút hối lỗi. Anh ta ưu tiên việc che giấu bí mật của mình hơn là xoa dịu nỗi đau của cô. Sự tổn thương ấy lớn đến mức cô không còn muốn khóc nữa, chỉ thấy một nỗi ghê tởm vô hạn dâng lên trong lòng.
Đúng lúc Thẩm Vũ tức giận bỏ vào phòng làm việc và đóng sầm cửa lại, điện thoại của Tô Diệp rung lên một tin nhắn từ Thẩm Ngôn. Chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Anh lo cho em."
Tô Diệp nhìn chằm chằm vào màn hình, nước mắt bấy giờ mới tuôn rơi lã chã. Giữa một người chồng sắp cưới đang dùng sự giận dữ để che lấp sự gian dối và một người em chồng luôn âm thầm dõi theo lo lắng cho mình, trái tim cô bắt đầu nghiêng hẳn về phía người sau. Cô không hề biết rằng, qua thiết bị nghe lén, Thẩm Ngôn đang đứng ở ban công nhà mình, nhâm nhi ly rượu vang và lắng nghe từng lời nhục mạ mà anh trai dành cho cô. Anh mỉm cười, một nụ cười thỏa mãn vì biết rằng, sau đêm nay, Thẩm Vũ đã chính thức bị loại khỏi trái tim của Tô Diệp.