MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMười Năm Săn ĐuổiChương 8

Mười Năm Săn Đuổi

Chương 8

820 từ · ~5 phút đọc

Thẩm Ngôn biết rằng, những lời đồn thổi hay những bức ảnh mờ ám dù có sức tàn phá đến đâu cũng không thể bằng một lần tận mắt chứng kiến. Để đẩy Tô Diệp vào hố sâu của sự tuyệt vọng, anh cần một cú hích trực diện, một cuộc đối đầu mà ở đó cô sẽ thấy mình hoàn toàn thất bại trước quá khứ của Thẩm Vũ.

Sáng thứ Hai, Thẩm Ngôn gửi cho Tô Diệp một tin nhắn ngắn gọn, báo rằng anh có vài món đồ cũ của cô để quên ở nhà họ Thẩm và muốn mời cô đi uống cà phê tại một sảnh khách sạn trung tâm để đưa lại. Tô Diệp, lúc này đã coi Thẩm Ngôn như chỗ dựa tinh thần duy nhất, không mảy may nghi ngờ mà đồng ý ngay lập tức. Cô không hề biết rằng, địa điểm gặp mặt này chính là nơi Thẩm Vũ đang có cuộc họp quan trọng với Lâm Giai về dự án bất động sản.

Khi Tô Diệp vừa bước vào sảnh khách sạn, Thẩm Ngôn đã đứng đợi sẵn. Anh đón cô với nụ cười ấm áp, nhưng ánh mắt lại kín đáo quan sát đồng hồ. Anh kéo ghế cho cô ở một vị trí khuất sau những tán cây cảnh lớn, nhưng lại có tầm nhìn trực diện ra khu vực lounge VIP của khách sạn. Hai người trò chuyện về những chuyện phiếm vô thưởng vô phạt, cho đến khi Thẩm Ngôn bỗng nhiên im bặt, ánh mắt anh lộ vẻ bàng hoàng nhìn về phía cửa thang máy.

Theo phản xạ, Tô Diệp quay đầu nhìn lại. Trái tim cô như thắt nghẹt khi thấy bóng dáng cao lớn của Thẩm Vũ đang bước ra, đi bên cạnh anh là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp và sắc sảo trong bộ đồ công sở đắt tiền. Đó chính là Lâm Giai. Từ khoảng cách này, Tô Diệp có thể thấy rõ sự thân thiết giữa họ. Thẩm Vũ không hề có vẻ gì là đang họp hành căng thẳng; anh ta đang mỉm cười, bàn tay đặt nhẹ lên eo Lâm Giai để dẫn đường – một cử chỉ quen thuộc mà anh ta thường làm với cô.

Thẩm Ngôn nhanh chóng nắm lấy tay Tô Diệp, giọng anh run rẩy như thể đang cố che giấu sự bối rối: "Chị... chúng ta đi chỗ khác thôi, đừng để anh ấy thấy." Hành động muốn "bảo vệ" này của Thẩm Ngôn thực chất là để ngăn Tô Diệp bỏ chạy. Anh muốn cô phải nhìn thấy nhiều hơn thế.

Đúng lúc đó, theo sự dàn xếp ngầm của Thẩm Ngôn qua một nhân viên phục vụ, Lâm Giai bỗng nhiên làm đổ ly rượu vang lên váy mình. Thẩm Vũ lập tức hốt hoảng, anh ta lấy khăn tay ra cúi xuống lau vết bẩn trên váy cho cô ta, gương mặt đầy vẻ lo lắng và ân cần. Ở góc độ của Tô Diệp, hành động đó chẳng khác nào một sự chăm sóc của một cặp tình nhân đang mặn nồng.

Tô Diệp cảm thấy đất trời dưới chân mình như đảo lộn. Mọi lời hứa hẹn, mọi sự giải thích của Thẩm Vũ về việc "chỉ là công việc" giờ đây trở nên thật nực cười và rẻ rúng. Cô đứng bật dậy, đôi môi run rẩy không nói nên lời. Thẩm Ngôn lập tức đứng dậy theo, anh ôm lấy bả vai cô, ép cô quay đi để không phải chứng kiến cảnh tượng đó nữa. Anh thì thầm vào tai cô, giọng nói chứa chan sự xót xa: "Đừng nhìn nữa, em đưa chị về. Anh trai em... thật sự đã đi quá giới hạn rồi."

Suốt dọc đường về trên xe, Thẩm Ngôn không nói một lời nào về Thẩm Vũ. Anh chỉ im lặng lái xe, thỉnh thoảng lại đưa tay bật bản nhạc không lời êm dịu. Sự im lặng của anh lúc này là liều thuốc độc hoàn hảo nhất, khiến Tô Diệp tự mình gặm nhấm nỗi đau và tự đưa ra những kết luận tồi tệ nhất. Cô không hề hay biết rằng, Lâm Giai thực chất đang dùng bí mật về dự án rửa tiền để uy hiếp Thẩm Vũ, buộc anh ta phải chiều chuộng mình. Thẩm Vũ đang ở trong một cái bẫy, nhưng Thẩm Ngôn đã biến cái bẫy đó thành một vở kịch ngoại tình không thể chối cãi.

Khi xe dừng trước cửa nhà Tô Diệp, cô nhìn Thẩm Ngôn với đôi mắt sưng mọng vì nước mắt. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy người đàn ông trước mặt mình mới thực sự là người duy nhất không bao giờ lừa dối cô. Thẩm Ngôn nhìn cô, trong lòng thầm đếm ngược. Hồi kết của Thẩm Vũ đang đến gần hơn bao giờ hết.