Tiếng cửa đóng sầm lại của Thẩm Vũ vẫn còn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn hộ, để lại một Tô Diệp vụn vỡ giữa những hoài nghi vừa được xác thực. Cô ngồi bó gối trên sofa, đôi mắt thẫn thờ nhìn vào khoảng không. Đúng lúc sự cô độc bủa vây lấy cô dày đặc nhất, chiếc điện thoại trên bàn khẽ rung lên. Là tin nhắn từ Thẩm Ngôn: "Em thấy lo cho chị. Chị vẫn ổn chứ? Anh trai em... đôi khi anh ấy không kiểm soát được cảm xúc, chị đừng quá tự trách mình."
Sự xuất hiện đúng lúc của Thẩm Ngôn giống như một chiếc phao cứu sinh ném xuống giữa dòng nước xoáy. Chỉ mười phút sau, anh đã có mặt trước cửa nhà cô, trên tay là một túi thuốc giảm đau và một ly trà hoa cúc ấm nóng. Không một lời phán xét, không một câu gặng hỏi, anh lẳng lặng ngồi xuống thảm cỏ nhân tạo ngoài ban công cùng cô, giữ một khoảng cách vừa đủ để cô cảm thấy an toàn nhưng vẫn cảm nhận được sự hiện diện của anh.
Thẩm Ngôn bắt đầu dùng giọng nói trầm thấp, mang tính xoa dịu đặc trưng của một chuyên gia tâm lý để dẫn dắt cảm xúc của cô. Anh không trực tiếp nói xấu anh trai mình, mà thay vào đó, anh giả vờ như đang cố gắng bào chữa cho Thẩm Vũ một cách khó khăn. Anh nói rằng có lẽ áp lực từ dự án bất động sản và việc phải giữ mối quan hệ với những đối tác như Lâm Giai đã khiến Thẩm Vũ thay đổi, rằng đàn ông đôi khi phải đánh đổi sự chung thủy để đổi lấy thành công.
Những lời "bào chữa" ấy thực chất là những nhát dao chí mạng. Chúng ngầm khẳng định với Tô Diệp rằng việc Thẩm Vũ qua lại với người cũ là có thật, và anh ta coi trọng sự nghiệp hơn tình yêu với cô. Khi thấy Tô Diệp run lên vì kìm nén tiếng khóc, Thẩm Ngôn khẽ thở dài, anh đưa tay ra định chạm vào vai cô nhưng rồi lại rụt về nửa chừng, diễn tròn vai một người em trai biết chừng mực.
Anh khẽ nói rằng anh ước gì mình có thể làm gì đó nhiều hơn, nhưng anh chỉ là một đứa em trai luôn đứng sau bóng lưng của anh trai mình. Anh kể về việc mình đã luôn ngưỡng mộ sự mạnh mẽ của cô, và cảm thấy đau lòng khi thấy một người con gái trân quý như cô lại phải chịu đựng những tủi hổ này. Sự dịu dàng, thấu hiểu và ánh mắt chứa chan tâm sự của Thẩm Ngôn khiến Tô Diệp vô thức nảy sinh một cảm giác tin tưởng tuyệt đối.
Trong cơn tuyệt vọng, cô đã không kìm lòng được mà gục đầu vào vai anh. Thẩm Ngôn đứng hình một giây, đôi mắt anh lóe lên tia sáng rực rỡ của sự đắc thắng trong bóng tối. Anh đưa tay vỗ nhẹ lưng cô, nhưng bàn tay ấy lại siết nhẹ lớp áo mỏng của cô như thể muốn khảm sâu hình bóng này vào xương tủy. Anh hứa với cô rằng, dù cả thế giới có quay lưng, dù Thẩm Vũ có đối xử với cô thế nào, anh vẫn sẽ luôn ở đây, làm bến đỗ bình yên nhất cho cô.
Tô Diệp không hề biết rằng, chính người "em trai tốt bụng" đang ôm cô lúc này là kẻ đã soạn thảo từng tin nhắn của Lâm Giai, là kẻ đã cố tình để lại mùi nước hoa trên áo Thẩm Vũ, và cũng là kẻ đang mong chờ ngày cô và anh trai mình tan vỡ hơn bất cứ ai. Mỗi lời an ủi của anh là một sợi xích vô hình, đang dần siết chặt lấy cô, kéo cô vào một mê cung tâm lý mà anh đã dày công xây dựng suốt mười năm qua.
Đêm đó, khi rời khỏi căn hộ của Tô Diệp, Thẩm Ngôn đứng dưới ánh đèn đường, nhìn lên cửa sổ phòng cô vẫn còn sáng đèn. Anh lấy chiếc điện thoại ra, xóa sạch dấu vết của các tin nhắn ảo, rồi mỉm cười. Giai đoạn gieo rắc hoài nghi đã kết thúc thành công mỹ mãn. Ngày mai, Hồi 2 của kế hoạch sẽ bắt đầu: Anh sẽ khiến Thẩm Vũ tự tay phá nát những mẩu niềm tin cuối cùng còn sót lại trong lòng cô.