Sự nghi ngờ giống như một loại virus, một khi đã xâm nhập vào tâm trí sẽ không ngừng tự nhân bản và tàn phá mọi niềm tin còn sót lại. Sau những lời dẫn dắt của Thẩm Ngôn, Tô Diệp bắt đầu quan sát Thẩm Vũ bằng một lăng kính hoàn toàn khác. Cô không còn nhìn thấy người đàn ông bận rộn vì tương lai của cả hai, mà chỉ thấy một kẻ đầy rẫy những kẽ hở dối trá.
Chiều thứ Sáu, Thẩm Vũ trở về nhà muộn hơn thường lệ. Anh ta trông mệt mỏi, vứt chiếc áo vest sang một bên rồi tiến đến định ôm lấy cô. Nhưng ngay khi anh ta lại gần, một mùi hương nồng nặc và xa lạ xộc thẳng vào khứu giác của Tô Diệp. Đó không phải là mùi trầm hương quen thuộc của anh, cũng không phải mùi nước xả vải cô thường dùng. Đó là mùi nước hoa quyến rũ, sắc sảo mang hơi hướng phương Đông – thứ mùi hương mà chỉ những phụ nữ như Lâm Giai mới sử dụng.
Tô Diệp đứng khựng lại, đôi tay run rẩy đẩy nhẹ Thẩm Vũ ra. Cô hỏi anh vừa đi đâu, và câu trả lời của Thẩm Vũ vẫn là kịch bản cũ: "Anh đi gặp đối tác để chốt dự án". Sự bình thản của anh ta lúc này, trong mắt Tô Diệp, chính là biểu hiện của một kẻ nói dối chuyên nghiệp mà Thẩm Ngôn từng cảnh báo.
Mọi chuyện không dừng lại ở đó. Khi Thẩm Vũ vào phòng tắm, chiếc điện thoại anh đặt trên bàn trà liên tục sáng đèn. Không có tiếng chuông, chỉ có những rung động âm thầm nhưng dồn dập trong màn đêm. Tô Diệp bước tới, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Trên màn hình khóa là hàng loạt tin nhắn từ một số điện thoại không lưu tên: "Anh xong chưa?", "Em đợi anh ở chỗ cũ", "Hợp đồng đã ký, em có phần thưởng cho anh".
Tô Diệp cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Cô không biết rằng, tất cả những dấu hiệu này đều là một vở kịch được dàn dựng công phu. Thẩm Ngôn đã bí mật dùng danh nghĩa của Thẩm Vũ để gửi quà cho Lâm Giai, cố ý để cô ta hồi đáp vào đúng khung giờ này. Thậm chí, mùi nước hoa trên áo Thẩm Vũ cũng là do Thẩm Ngôn khéo léo xịt lên khi anh ta ghé qua văn phòng của em trai để mượn tài liệu vào buổi chiều.
Khi Thẩm Vũ bước ra từ phòng tắm với gương mặt tươi tỉnh hơn, anh ta ngạc nhiên thấy Tô Diệp đang đứng lặng người bên chiếc điện thoại của mình. Một cuộc tranh cãi nảy lửa nổ ra. Thẩm Vũ ra sức giải thích đó chỉ là những tin nhắn rác hoặc nhầm lẫn, nhưng việc anh ta không dám mở khóa điện thoại để cô kiểm tra càng khiến sự việc thêm tồi tệ. Anh ta không thể mở khóa, vì chính anh ta cũng đang lo sợ những giao dịch rửa tiền với Lâm Giai bị lộ ra, nhưng Tô Diệp lại tin rằng anh ta đang che giấu một cuộc tình vụng trộm.
Trong lúc sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm, cửa nhà bỗng vang lên tiếng gõ nhịp nhàng. Thẩm Ngôn xuất hiện với một lý do vô cùng hợp lý: anh đến để gửi lại tập hồ sơ mà Thẩm Vũ đã bỏ quên. Đứng giữa hai người đang đỏ gay mặt vì giận dữ và đau khổ, Thẩm Ngôn đóng vai kẻ giảng hòa đầy tinh tế. Anh khuyên Thẩm Vũ nên bình tĩnh, rồi quay sang nhìn Tô Diệp bằng ánh mắt đầy lo âu và xót xa, như muốn nói rằng: "Anh đã bảo em rồi mà".
Thẩm Vũ vì quá nóng giận đã lớn tiếng quát cả em trai mình, đuổi Thẩm Ngôn về. Hành động thô lỗ này của anh ta hoàn toàn khớp với hình ảnh "kẻ có xu hướng bạo hành" mà Thẩm Ngôn đã cài cắm vào tâm trí Tô Diệp từ chương trước. Khi cửa đóng sầm lại, Tô Diệp ngồi sụp xuống sàn, nước mắt lã chã rơi. Cô cảm thấy ghê tởm người đàn ông trước mặt, và vô thức, người đầu tiên cô muốn gọi điện để tìm sự an ủi không ai khác chính là Thẩm Ngôn.
Bên ngoài hành lang, Thẩm Ngôn đứng tựa lưng vào tường, nghe thấy tiếng khóc nức nở bên trong qua thiết bị nghe lén. Anh khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Mọi quân cờ đều đã đi đúng vị trí của nó. Bước tiếp theo, anh sẽ khiến cô nhận ra rằng, người anh trai tuyệt vời của mình thực chất chỉ là một con quỷ mang gương mặt thiên thần.