Sau đêm hẹn hò kinh hoàng tại nhà hàng Pháp, tinh thần của Tô Diệp trở nên sa sút trầm trọng. Cô xin nghỉ phép vài ngày, giam mình trong căn hộ với những suy nghĩ ngổn ngang về lòng tin và sự phản bội. Thẩm Vũ đã cố gắng gọi điện giải thích hàng chục lần, nhưng mỗi lời anh ta thốt ra đều khiến cô cảm thấy giả tạo. Đúng lúc cô cô độc nhất, Thẩm Ngôn xuất hiện với một túi cháo ấm trên tay, nhẹ nhàng và đúng lúc như một cơn mưa rào giữa ngày hạ nóng bức.
Thẩm Ngôn không hề nhắc đến chuyện ở nhà hàng, anh lẳng lặng dọn dẹp đống vỏ mì tôm trên bàn, pha cho cô một tách trà gừng. Sự im lặng của anh có sức nặng hơn bất kỳ lời an ủi nào. Khi cả hai ngồi đối diện nhau ở ban công, Thẩm Ngôn mới bắt đầu những bước đi sâu hơn vào việc bóp méo nhận thức của cô.
Anh lật giở một cuốn sách tâm lý, rồi như vô tình thốt lên rằng anh rất lo cho cô, vì anh hiểu tính cách của anh trai mình hơn ai hết. Thẩm Ngôn bắt đầu kể về những kỷ niệm thời thơ ấu, nhưng thay vì những câu chuyện ấm áp, anh lại lồng ghép vào đó những chi tiết khiến Tô Diệp lạnh gáy. Anh nhắc đến việc Thẩm Vũ từ nhỏ đã có một "sở thích" kỳ lạ là luôn muốn sở hữu những thứ mà người khác khao khát, nhưng một khi đã có được, anh ta sẽ nhanh chóng chán chường và tìm cách hủy hoại nó.
Giọng Thẩm Ngôn trầm đều, đều đặn như đang đọc một bản báo cáo bệnh lý. Anh kể về một con mèo nhỏ mà Thẩm Vũ từng nuôi, anh ta yêu chiều nó hết mực nhưng khi nó bắt đầu quấn quýt người khác, anh ta đã bỏ mặc nó chết đói trong lồng. Tô Diệp nghe đến đó, sống lưng rợn lạnh. Cô nhìn vào mắt Thẩm Ngôn, thấy trong đó là sự xót xa chân thật, khiến cô không thể nghi ngờ tính xác thực của câu chuyện.
Thẩm Ngôn tiếp tục dấn sâu hơn bằng kỹ thuật thao túng đỉnh cao. Anh nhìn cô với ánh mắt đầy thương cảm, hỏi rằng liệu gần đây Thẩm Vũ có hay tặng cô những món quà đắt tiền sau khi tranh cãi không. Khi Tô Diệp gật đầu, Thẩm Ngôn khẽ thở dài, nói rằng đó là dấu hiệu của việc "chuộc lỗi tâm lý" – một hành động đặc trưng của những kẻ có xu hướng bạo hành tinh thần và lừa dối kinh niên. Anh khéo léo gieo vào đầu cô ý nghĩ rằng sự dịu dàng của Thẩm Vũ bấy lâu nay chỉ là một lớp mặt nạ để che đậy bản chất chiếm hữu và ích kỷ.
Tô Diệp bắt đầu tự hỏi, liệu có phải chính cô đã quá ngây thơ? Liệu những lần Thẩm Vũ nổi nóng trước đây có phải là bản chất thật, còn sự nuông chiều chỉ là để kiểm soát cô? Thẩm Ngôn nhìn thấy sự dao động trong mắt cô, anh biết hạt mầm nghi hoặc đã nảy rễ. Anh không đẩy cô đến kết luận ngay lập tức, mà lại lùi lại một bước, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô và nói rằng có lẽ anh đã nói quá nhiều, có lẽ Thẩm Vũ đã thay đổi vì cô.
Nhưng chính câu nói "có lẽ" ấy lại là đòn kết liễu. Nó khiến Tô Diệp cảm thấy Thẩm Ngôn đang cố gắng bảo vệ anh trai mình dù biết sự thật tồi tệ, và điều đó càng làm cô tin tưởng Thẩm Ngôn hơn. Cô không hề hay biết rằng, câu chuyện về con mèo hay những sở thích lệch lạc kia hoàn toàn là do Thẩm Ngôn thêu dệt dựa trên những nỗi sợ sâu kín nhất của cô mà anh nghe lén được.
Khi Thẩm Ngôn rời đi, anh để lại cho cô một cảm giác trống rỗng và một nỗi sợ mơ hồ về người đàn ông cô định lấy làm chồng. Trong bóng tối của hành lang, Thẩm Ngôn đứng lại, tháo gọng kính ra và lau nhẹ. Anh biết, bây giờ trong mắt Tô Diệp, Thẩm Vũ đã không còn là người tình hoàn hảo, mà là một mầm mống nguy hiểm cần phải dè chừng. Từng chút một, anh đang tách cô ra khỏi thế giới của anh trai mình, để rồi sau đó, anh sẽ là ánh sáng duy nhất mà cô có thể bám víu vào.