Tiếng mưa rơi rả rích ngoài hiên, nhưng trong căn nhà sàn lại nóng hầm hập, ngột ngạt đến mức khó thở.
Cánh tay rắn chắc của anh siết chặt eo cô, tay kia giữ lấy gáy, không để cô có đường trốn thoát.
Nụ hôn của anh vừa mạnh vừa gấp, như muốn nuốt chửng cô vào trong, chiếm đoạt cả hơi thở lẫn linh hồn.
Khương Thư cố đẩy anh ra, nhưng toàn thân mềm nhũn. Cuối cùng cô chỉ còn chút sức nắm lấy vạt áo anh một cách yếu ớt, bất lực.
Giữa hơi thở giao hòa, cô ngửi thấy mùi thảo dược thoang thoảng — hương thơm đặc trưng của riêng anh, vừa bí ẩn vừa khiến người ta tim đập loạn nhịp.
Anh khẽ lui ra một chút, trán tì lên trán cô, hơi thở dồn dập, nặng nề.
Đôi mắt đen sâu thẳm của anh khóa chặt lấy cô, trong đó cuồn cuộn những cảm xúc mãnh liệt mà cô không sao hiểu nổi.
“A Tự...”
Giọng cô run run, môi khẽ hé mở.
Chỉ một tiếng gọi vô thức ấy, đã hoàn toàn phá vỡ sự kiềm chế cuối cùng của anh.
Anh trở nên càng điên cuồng, càng dữ dội như cơn thủy triều mãnh liệt, ập đến bao trùm lấy cô trong khoảnh khắc.
Giữa trời đất quay cuồng, Khương Thư bị đẩy ngã lên tấm chăn thô ráp trên chiếc giường tre, thân hình nặng nề của anh đè xuống.
Những nụ hôn nóng bỏng rơi trên môi, cằm, cổ cô, để lại từng dấu vết ướŧ áŧ và chút đau rát. Ngoài trời, mưa nhỏ vẫn rơi lất phất, hơi lạnh thấm qua khe cửa, chạm vào làn da cô, khiến cả người run rẩy.
“Đừng... A Tự, đừng...”
Khương Thư không chịu nổi, quay đầu né tránh. Nước mắt tràn ra, rơi xuống gối lạnh lẽo.
Tiếng nức nở của cô như một chất xúc tác khiến ánh mắt anh càng tối lại. Anh nhẹ nhàng lau nước mắt cô, động tác gần như dịu dàng, nhưng lại chứa đựng thứ bá đạo khiến người ta kinh sợ.
“Khóc cũng vô ích.” Anh ghé môi sát tai cô, giọng khàn khàn, trầm thấp đến đáng sợ.
“Từ ngày em trêu chọc anh, em đã không thể trốn thoát.”
Khương Thư đau đến mức đầu ngón tay trắng bệch, tiếng nức nở đứt quãng, yếu ớt không thành lời.
Ngoài cửa sổ, tiếng mưa hòa cùng tiếng gió rít xuyên qua rừng trúc, như bản nhạc nền cho cơn mê loạn không lối thoát.
Không biết bao lâu sau, cơn mưa mới dần tạnh.
Thẩm Thanh Tự chậm rãi ngồi dậy, nhìn cô gái với đôi mắt đẫm lệ, lòng bàn tay anh nhẹ vuốt cổ tay cô. Ở đó, một dấu đỏ nhỏ vừa hiện lên như một sợi dây leo đang quấn quanh.
Anh cúi người, hôn thật khẽ lên đó, như một nghi thức trang trọng. Trong mắt anh ánh lên sự thỏa mãn điên cuồng và chiếm hữu tuyệt đối.