“Đồng tâm cổ đã thành.”
Anh áp trán mình vào trán cô, hơi thở chưa kịp bình ổn, giọng nói trầm thấp, mang theo lời nguyền trói buộc khiến tim người ta run rẩy.
“Khương Thư, em vĩnh viễn không thể rời khỏi anh.”
“Sống, cùng anh.
Chết cũng chỉ có thể nằm bên anh.”
...
Khương Thư xuyên sách rồi!
Ánh đèn pha lê lấp lánh rọi xuống, sáng chói đến mức như muốn phơi bày mọi góc khuất trong lòng người.
Không khí tràn ngập mùi hoa hồng, hương nước hoa đắt tiền của các quý bà hòa cùng vị champagne nồng nàn, tất cả đan xen thành một bức màn xa hoa khiến người ta nghẹt thở.
Giữa bữa tiệc náo nhiệt ấy, Khương Thư bỗng mở mắt.
Đồng tử cô giãn ra trong giây lát. Ngay sau đó, dòng ký ức như thác lũ ập đến, không cho cô kịp phản ứng.
Cơn choáng dữ dội khiến đầu ngón tay cô run nhẹ, ly champagne trong tay khẽ rung lên, tạo nên những gợn sóng nhỏ.
Đây là ký ức của một người khác mang tên Khương Thư.
Một đời si mê, quấn quýt, không cam lòng rồi oán hận. Cuối cùng lại trở thành trò cười trong tình yêu người khác.
Một tiểu thư nhà giàu kiêu ngạo, vì người đàn ông tên Cố Duật Thâm, mà bất chấp mọi thủ đoạn, chỉ mong đổi lấy một cái nhìn của anh.
Nhưng cuối cùng, cô chỉ trở thành bàn đạp giúp nam nữ chính vượt qua mọi trở ngại, bước vào lễ đường hạnh phúc.
Và hôm nay, chính là chương cuối cùng của cuốn tiểu thuyết đó.
Ngày nam nữ chính kết hôn, cũng là lúc “vai diễn” của Khương Thư khép lại.
Thái dương nhói đau, Khương Thư theo bản năng xoa nhẹ.
Động tác nhỏ ấy khiến người phụ nữ bên cạnh giật mình lo lắng.
“Thư Thư...” Mẹ cô nắm lấy bàn tay còn lại, lực siết hơi mạnh, như muốn truyền cho cô chút sức lực.
“Đừng nhìn nữa... Mẹ biết con đau lòng...”
Giọng nói dịu dàng ấy lại giống như một chiếc chìa khóa mở toang ổ khóa cảm xúc của nguyên chủ. Một cơn đau xót, chua chát không thuộc về cô bất ngờ dâng lên, khiến hốc mắt cay xè.
Khương Thư nhắm mắt, ép toàn bộ cảm xúc xa lạ ấy xuống thật sâu, bằng một ý chí lạnh lùng đến tàn nhẫn.
Khi mở mắt ra lần nữa, đôi mắt cô đã trong trẻo, bình thản như mặt hồ tĩnh lặng.
Cô quay sang nhìn mẹ, giọng điềm tĩnh đến lạ:
“Mẹ, mẹ đừng lo. Con sẽ buông.”
Cô như thể chỉ đang nói về chuyện của người khác.
Mẹ cô thoáng sững sờ, bà không ngờ con gái mình lại phản ứng như vậy. Không có nước mắt, không oán trách, không bi thương. Chỉ có sự lạnh nhạt đến xa lạ.