MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMuốn Tránh Anh? Bệnh Kiều Miêu Trại Hạ Cổ Tình Nhốt Em Lại!Chương 3

Muốn Tránh Anh? Bệnh Kiều Miêu Trại Hạ Cổ Tình Nhốt Em Lại!

Chương 3

484 từ · ~3 phút đọc

Ánh mắt Khương Thư khẽ liếc qua cặp đôi ở giữa sảnh.

Cố Duật Thâm trong bộ lễ phục đen cắt may hoàn hảo, khuôn mặt tuấn tú, đang mỉm cười nghiêng đầu nghe cô dâu nói chuyện.

Trên môi anh là nụ cười dịu dàng hiếm thấy.

Còn cô dâu khoác chiếc váy cưới lộng lẫy, khuôn mặt rạng rỡ hạnh phúc.

Cảnh tượng khiến mọi người cảm thán, nhưng trong lòng Khương Thư chỉ còn lại một chữ: chán.

Cô nâng ly, ngửa đầu uống cạn champagne.

Đáy ly chạm mặt bàn, vang lên một tiếng khẽ trong trẻo:

“Đinh.”

Như một dấu chấm hết.

Cuộc đời của Khương Thư cũ kết thúc.

Từ giây phút này, cô sẽ bắt đầu một cuộc sống mới.

...

Rời khỏi đô thị phồn hoa, chuyến xe cao tốc đưa những tòa cao ốc chọc trời dần lùi xa phía sau.

Ngoài cửa sổ, khung cảnh thay đổi, những rặng núi xanh nối dài, những thôn xóm nhỏ lác đác dần hiện ra.

Chiếc xe buýt chòng chành trên con đường núi ngoằn ngoèo, không khí trong xe bắt đầu hòa lẫn mùi đất ẩm và hương cỏ cây tươi mát.

Khương Thư tựa đầu vào cửa sổ, ánh mắt dõi theo những mảng xanh mướt lướt qua, trong lòng lại yên tĩnh đến kỳ lạ.

Từ sau lễ cưới hôm ấy, cô đã ở nhà khá lâu. Vừa để làm quen với việc “xuyên vào truyện”, vừa để tìm cách chấp nhận cuộc sống mới này.

Ba mẹ Khương thì lại hiểu lầm, tưởng cô bị tổn thương tình cảm, nên cẩn thận từng chút, nghĩ đủ cách để cô vui. Sự quan tâm thái quá ấy khiến cô vừa bất đắc dĩ, vừa cảm thấy ấm áp đến lạ.

Cho đến một ngày, trong lúc chán nản lướt mạng, cô vô tình nhìn thấy một bức ảnh: ngôi làng với những nhà sàn gỗ tựa lưng vào núi, từng tầng từng lớp ẩn hiện giữa làn mây mù như dải lụa.

Con đường lát đá cũ kỹ uốn quanh, bình yên và tĩnh lặng.

Chỉ một cái liếc mắt, trái tim cô như có sợi dây vô hình khẽ rung lên.

Cô không do dự, liền đặt vé ngay lập tức.

Khi biết cô muốn một mình ra ngoài du lịch giải khuây, ba mẹ vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.

Giờ đây, chiếc xe buýt cuối cùng cũng dừng lại ở một bến nhỏ vùng núi.

Không khí mát lạnh, mang theo hơi ẩm và mùi cỏ cây thoang thoảng.

Khương Thư xách chiếc vali đơn giản bước xuống xe, đưa mắt nhìn quanh. Nơi này không có khách sạn lớn hay biển hiệu sang trọng, chỉ có vài người dân bản địa hiếu kỳ nhìn cô.

Cô lấy điện thoại, gọi cho người mình đã liên hệ từ trước.

Chưa kịp đợi lâu, đầu dây bên kia vang lên giọng nam đặc trưng miền núi, to, khỏe, xen lẫn tiếng gà gáy và chó sủa ở xa xa: