MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMuốn Tránh Anh? Bệnh Kiều Miêu Trại Hạ Cổ Tình Nhốt Em Lại!Chương 5

Muốn Tránh Anh? Bệnh Kiều Miêu Trại Hạ Cổ Tình Nhốt Em Lại!

Chương 5

721 từ · ~4 phút đọc

Chiếc xe dừng lại sau một cú xóc mạnh cuối cùng. Bụi đất mịn bay lên, lấp lánh trong nắng chiều.

Khương Thư mở cửa, lập tức cảm nhận làn gió núi thổi qua mang theo hương đất, mùi cỏ xanh và chút khói bếp mờ xa.

Cô hít sâu một hơi. Áp lực nơi l*иg ngực dường như tan biến.

Trước mắt, núi non trải dài vô tận.

Từng lớp xanh trùng điệp: xanh đậm, xanh rì, xanh biếc rồi xanh non như bảng màu nghiêng đổ, phủ kín cả tầm nhìn.

Những ngôi nhà sàn gỗ dựa vào thế núi, mái ngói đen nhạt, tường gỗ nâu sậm, trông vừa mộc mạc vừa bền bỉ, như đã đứng đó hàng trăm năm.

Nơi đây vắng vẻ, chỉ lác đác vài du khách, đa phần là người dân trong bản, ai nấy đều thong thả, khiến không gian càng thêm yên bình.

Điều thu hút Khương Thư nhất là trang phục của người dân bản địa.

Họ gần như đều mặc trang phục thổ cẩm truyền thống, điểm xuyết hoa văn rực rỡ, ánh bạc lấp lánh dưới nắng.

Vì thế, chỉ cần nhìn thoáng qua, cô có thể nhận ra ai là người trong bản, ai là khách du lịch.

Tất nhiên, cũng không thiếu mấy du khách thích thú mặc thử đồ dân tộc để chụp ảnh.

Một người phụ nữ cõng giỏ tre đi ngang qua, khiến ánh mắt Khương Thư lập tức bị hút vào chiếc áo thêu tinh xảo trên người chị ta.

Hoa văn không phải là chim, hoa hay cỏ như thường thấy, mà là một con rắn!

Thân rắn uốn lượn quanh vạt áo, từng chiếc vảy được thêu bằng chỉ xanh lam và xanh sẫm, tinh tế đến mức như thật.

Cái đầu rắn hơi ngẩng lên, ánh mắt sắc bén, vừa thần bí vừa lạnh lẽo, khiến người nhìn không khỏi rùng mình.

Khương Thư ngây người một thoáng. Đây là lần đầu tiên cô thấy có người thêu hình rắn trên quần áo.

Người phụ nữ dường như cảm nhận được ánh nhìn của cô, liếc qua một cái. Khi chị ta xoay người, vòng bạc ở cổ tay và cổ phát ra tiếng leng keng khẽ khàng, trong trẻo như tiếng nước nhỏ giọt trên đá.

Đúng lúc đó, chiếc xe của chú La đã dừng lại. Ông nhìn theo hướng ánh mắt của Khương Thư, hiểu ý mỉm cười, để lộ hàm răng hơi vàng vì khói thuốc.

“Sao đấy? Quần áo chỗ bọn chú đẹp phải không? Khác hẳn với đồ trong thành của các cháu ha!”

Ông chỉ về phía một cửa hàng nhỏ gần đó, nơi treo vài bộ váy áo sặc sỡ:

“Đó, cửa hàng đó là nổi tiếng nhất vùng này đấy. Tay nghề người ta cực tốt, từng đường kim mũi chỉ đều tự tay làm. Nếu thích thì vào xem, chọn vài bộ mặc chụp ảnh, đẹp lắm!”

Trước cửa treo những chùm ớt đỏ và bắp khô đung đưa trong gió. Khi Khương Thư đẩy cửa bước vào, chiếc chuông gió bằng đồng vang lên một tiếng “leng keng” trong trẻo.

Ánh sáng trong tiệm hơi tối, khiến những bộ trang phục dân tộc với màu sắc rực rỡ treo khắp nơi càng thêm nổi bật — như những mảng cầu vồng đọng lại giữa căn phòng nhỏ.

Bà chủ đang cúi đầu khâu vá, nghe tiếng khách liền ngẩng lên, nở nụ cười tươi.

Bà khoảng hơn năm mươi tuổi, búi tóc gọn, cài một cây trâm bạc đơn giản. Đôi khuyên tai bạc hình con bướm khẽ rung theo từng cử động.

“Cô em đến xem quần áo à? Cứ thoải mái nhé, toàn hàng thêu tay, vải tốt cả đấy!” Giọng bà trong trẻo, mang âm điệu đặc trưng của người miền núi, vừa thân thiện vừa dễ gần.

Ánh mắt Khương Thư dừng lại trên những bộ trang phục đầy màu sắc.

Tím đậm như sắc trời lúc hoàng hôn, phủ đầy hoa văn mặt trăng tinh tế, viền bạc sáng lấp lánh.

Xanh sẫm như rừng sâu sau cơn mưa, thêu kín dây leo cùng những loài chim thú kỳ lạ, sống động đến ngỡ thật.

Từng đường kim mũi chỉ đều tinh xảo, mà giá cả hiển nhiên cũng không hề rẻ — những con số trên nhãn giá khiến nhiều du khách phải ngập ngừng.

Nhưng Khương Thư không hề do dự.