Ngón tay cô khẽ lướt qua vạt áo tím thẫm, cảm nhận rõ sự mát lạnh của bạc và nét tinh tế của từng sợi thêu, rồi lại cầm lên chiếc váy xanh lá in hoa văn bạc ở gấu váy.
“Hai bộ này.” Cô ngẩng đầu hỏi bình thản: “bao nhiêu tiền?”
Đôi mắt bà chủ sáng rỡ, nụ cười càng thêm tươi:
“Cô em thật có mắt nhìn! Bộ tím này là vải dệt thủ công, phải nhuộm ba lần mới ra được màu này, thêu theo họa tiết ‘Tinh Nguyệt’ tổ truyền. Còn bộ xanh lá thì công phu hơn nữa, cô xem đôi mắt con chim này đi, dùng kim thêu ‘lặc’ đã thất truyền từ lâu đấy! Một bộ 3 triệu 8, hai bộ là 7 triệu 6!”
Bà ngắm nét mặt điềm tĩnh của Khương Thư rồi hào sảng nói thêm:
“Thôi, cô em sảng khoái thì chị cũng sảng khoái! Hai bộ tính tròn 7 triệu, không thêm không bớt. Thế nào?”
Khương Thư gật đầu, không nói thêm, rút điện thoại quét mã thanh toán.
Động tác dứt khoát khiến nụ cười của bà chủ càng rạng rỡ.
“Ôi trời, cảm ơn cô em nhé!” Vừa nghe tiếng “ting” xác nhận chuyển khoản, bà nhanh nhẹn gấp quần áo cẩn thận, bỏ vào túi giấy in hoa văn dân tộc, rồi bỗng nảy ra ý:
“Cô em à, khí chất cô hợp mấy bộ này lắm đó! Mặc vào đảm bảo đẹp lắm! Hay là thay luôn đi, rồi mặc dạo quanh bản cho có không khí?”
Lời đề nghị đó đúng ý Khương Thư.
Cô vốn đã thích mấy bộ đồ này, lại thấy lòng háo hức muốn thử ngay.
“Được ạ.” Cô cầm lấy bộ màu tím: “Vậy em mặc bộ này.”
Bà chủ vui vẻ dẫn cô ra sau rèm vải, chỗ thay đồ đơn giản.
Vì trang phục nhiều lớp, nhiều chi tiết, nên bà đứng ngoài còn kiên nhẫn hướng dẫn.
Một lúc sau, Khương Thư mới thay xong, khẽ vén rèm bước ra.
Ánh sáng trong tiệm rọi xuống người cô. Màu tím đậm của vải khiến làn da cô càng thêm trắng ngần. Dây chuyền bạc áp sát cổ, vòng tay nặng trĩu phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ.
Từng đường thêu nơi tay áo và vạt áo tinh xảo, khiến từng cử động của cô đều mang vẻ đoan trang, thanh nhã.
Chỉ là vì chưa quen với bộ trang phục, nên động tác của cô có chút gượng gạo.
“Trời ơi, đẹp quá!” Bà chủ đi vòng quanh cô, ánh mắt tràn ngập kinh ngạc.
“Tôi biết mà, bộ này như thể sinh ra để dành cho cô vậy! Giống hệt cô gái Miêu tộc trong truyện cổ tích ấy!”
Bà giúp Khương Thư chỉnh lại dải lụa bên hông, sửa vị trí cổ áo bạc, rồi hài lòng vỗ tay một cái.
Khương Thư nhìn vào gương đồng treo trên tường.
Trong gương là một cô gái mảnh mai, phong cách cổ điển xen lẫn hiện đại, mang vẻ đẹp lạ lẫm mà hút hồn. Khóe môi cô khẽ cong, ánh mắt ánh lên chút thích thú.
Cô xách túi giấy đựng quần áo, bước ra khỏi cửa hàng.
Không khí mát lạnh của vùng núi ùa đến, mang theo hương nắng dịu nhẹ, hoàn toàn khác với mùi thuốc nhuộm nồng nặc trong tiệm.
Điện thoại trong tay rung lên, phát ra tiếng “leng keng” trong trẻo.
Khương Thư cúi đầu nhìn — là mẹ gửi tin nhắn WeChat, liên tiếp mấy cái:
【Thư Thư, đến nơi chưa con?】
【Chỗ ở thế nào? Ổn không?】
【Bên đó thời tiết ra sao? Có chuyện gì phải gọi ngay cho mẹ nhé.】
Giữa những dòng chữ là nỗi lo lắng dịu dàng mà bà cố giấu.
Lòng Khương Thư chợt ấm áp. Cô nghĩ hay là chụp một tấm ảnh gửi về cho mẹ yên tâm hơn.
Cô dừng lại, chọn một góc có những ngôi nhà sàn tầng tầng lớp lớp phía sau, xa xa là dãy núi xanh ngắt. Cô giơ điện thoại lên, điều chỉnh góc chụp, chuẩn bị selfie.
Màn hình phản chiếu hình ảnh cô trong bộ váy tím thẫm mua ở cửa hàng dân tộc. Vòng cổ bạc đè lên xương quai xanh, cổ áo và tay áo đều thêu tinh xảo. Phông nền cổ xưa của ngôi làng khiến cô càng nổi bật, như thể bước ra từ một bức tranh.
Cô vừa định bấm chụp thì bất ngờ, ở góc màn hình, một bóng người xuất hiện mà không hề báo trước.
Là một chàng trai.