Anh mặc bộ trang phục dân tộc màu xanh đen, kiểu dáng gọn gàng, không quá cầu kỳ, không có nhiều hoa văn thêu rực rỡ. Nhưng trên người lại đeo vài chuỗi bạc mảnh, từ ngực buông xuống, đung đưa theo từng bước đi, phản chiếu những tia nắng li ti.
Dáng người anh cao và gầy, tóc ngắn gọn gàng, để lộ chiếc cằm sắc nét và làn da trắng đến gần như trong suốt.
Ngón tay Khương Thư khựng lại trên màn hình.
Ống kính hơi hạ xuống, vừa vặn bắt được khuôn mặt anh. Làn da trắng nhợt, ngũ quan tinh tế gần như hoàn mỹ — sống mũi cao, môi mỏng, ánh mắt sâu thẳm. Tất cả kết hợp tạo nên một nét đẹp gần như lạnh lẽo, xa cách, không chút nữ tính.
Nhưng điều khiến Khương Thư không thể rời mắt không phải là gương mặt đó, mà là khí chất toát ra từ người anh.
Một thứ khí chất lạ lùng, tĩnh lặng và huyền bí, hoàn toàn không hợp với khung cảnh náo nhiệt, thoải mái của ngôi làng.
Như là màn sương chưa tan trong buổi sớm ở vùng núi, hoặc mặt hồ sâu tĩnh lặng trăm năm không gợn sóng.
Ánh mắt anh lướt qua xung quanh, mang theo sự bình thản xen lẫn quan sát như thể anh không thật sự thuộc về nơi này, mà chỉ là một người đứng ngoài nhìn vào.
Ánh mắt ấy dừng lại trên cô. Trong khoảnh khắc đó, Khương Thư cảm thấy da đầu tê dại, như bị ánh nhìn trong suốt ấy soi thấu.
Rồi anh cúi xuống, ánh mắt rơi vào túi giấy trong tay cô, chiếc túi có in logo cửa hàng bán trang phục dân tộc khi nãy.
Cô bị ánh nhìn của anh làm cho lúng túng, theo bản năng giấu túi ra sau lưng.
Nhưng anh vẫn nhìn, im lặng không nói. Khương Thư nghĩ có lẽ anh hứng thú với quần áo, bèn cố gắng phá tan bầu không khí kỳ lạ ấy, mở miệng giải thích. Giọng cô hơi gượng, mang theo chút cảnh giác mà chính cô cũng không nhận ra:
“Tôi mua ở cửa hàng kia.”
Cô chỉ về hướng tiệm vừa bước ra.
Nghe vậy, anh ngẩng mắt lên.
Đôi mắt đen láy của anh ánh lên hình ảnh cô trong bộ váy tím thẫm.
Khương Thư vốn đã có nét đẹp rõ ràng, giờ đây lại khoác trên người bộ đồ dân tộc và trang sức bạc sáng, càng thêm nổi bật: làn da trắng đến mức gần như phát sáng giữa phông nền cổ xưa, tạo nên một sự tương phản khiến người ta không rời được mắt.
Đột nhiên, anh cất tiếng. Giọng nói lạnh, trầm, nhưng có sức nặng lạ lùng, giống như mệnh lệnh không thể kháng cự:
“Lại đây.”
Lại đây?
Ai phải lại đây?
Anh đang nói với mình sao?
Khương Thư sững người, nghĩ rằng chắc mình nghe nhầm.
Hai chữ ấy đột ngột, vô đầu vô đuôi, cộng thêm biểu cảm lạnh như băng của anh khiến lòng cô dấy lên một tia bực bội.
Người này là ai mà thái độ lại thản nhiên, vô lễ như thế chứ?
Cô nhíu mày, vừa định mở miệng phản ứng.
Thì đột nhiên, chiếc túi giấy trong tay cô rung mạnh một cái.
Cảm giác đó rõ ràng đến đáng sợ, hoàn toàn không phải ảo giác. Như thể bên trong có một thứ gì đó còn sống, đang cựa quậy, chạm vào thành túi!
“Á!” Khương Thư hoảng hốt hét lên, da đầu tê rần, bản năng khiến cô lập tức ném mạnh túi ra xa.
Chiếc túi rơi “bộp” xuống đất, nằm ngay giữa hai người.
Ngay khoảnh khắc đó, chàng trai người Miêu động tác nhanh như cắt, cúi người xuống.
Anh đưa bàn tay trắng trẻo, các khớp xương rõ ràng, nhẹ nhàng mở túi giấy ra.
Tiếng “tê tê” nhỏ vang lên, khiến sống lưng Khương Thư lạnh buốt.
Cô mở to mắt nhìn, chỉ thấy một con rắn nhỏ màu xanh lục, toàn thân phủ vảy sáng lấp lánh, đang chậm rãi trườn ra khỏi túi.
Con rắn ấy không hề sợ người, thè chiếc lưỡi đỏ tươi, uốn lượn tiến lại gần chàng trai, quấn quanh cổ tay anh một cách thân thuộc, cái đầu tam giác nhỏ ngẩng lên.
Anh cúi mắt nhìn con rắn, nhẹ nhàng vuốt ve nó vài cái rồi đứng dậy.
Ánh nhìn anh lướt qua Khương Thư, sắc mặt cô đã tái nhợt, vẫn chưa hết hoảng sợ.
Giọng anh bình thản, không chút cảm xúc:
“Tôi gọi nó.”