MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMuốn Tránh Anh? Bệnh Kiều Miêu Trại Hạ Cổ Tình Nhốt Em Lại!Chương 11

Muốn Tránh Anh? Bệnh Kiều Miêu Trại Hạ Cổ Tình Nhốt Em Lại!

Chương 11

712 từ · ~4 phút đọc

“Cô Khương này, ăn đồ ở chỗ tôi có hợp miệng không?”

“Nhìn đám nhóc kia kìa, suốt ngày chạy nhảy, chẳng bao giờ chịu yên!”

“Hôm nay trời trong thế này, tối chắc lạnh đấy, cô nhớ đắp thêm chăn nhé.”

Khương Thư không thấy phiền, ngược lại cảm thấy giọng nói của ông như làm không khí quanh mình ấm hơn, gần gũi hơn.

Cô thỉnh thoảng gật đầu, hoặc mỉm cười “Vâng”, “Cũng ngon lắm ạ”, phần lớn thời gian chỉ lặng im lắng nghe.

Chú La uống một ngụm trà đậm, rồi như chợt nhớ ra điều gì, ánh mắt sáng lên:

“À đúng rồi, cô Khương! Tối mai trong làng có lễ hội đấy!”

Khương Thư nghiêng đầu, tò mò nhìn ông:

“Lễ hội gì ạ?”

“Lễ ca múa!” Ông nói, giọng đầy hứng khởi.

“Tổ chức ngay quảng trường giữa làng, náo nhiệt lắm! Dân trong trại ai cũng tham gia, vừa hát vừa nhảy. Khách du lịch nếu thích cũng có thể nhập cuộc!”

Nói rồi ông cười, nhìn cô bằng ánh mắt cổ vũ:

“Cô đẹp thế này, lại mặc bộ đồ người Miêu, mà lên nhảy thì chắc chắn ai cũng phải ngoái nhìn cho xem!”

Khương Thư nghe xong liền xua tay lia lịa, cười ngượng ngùng:

“Thôi thôi, cháu không có năng khiếu đó đâu. Đứng trước nhiều người như vậy mà vừa hát vừa nhảy, cháu ngại lắm.”

Cô lắc đầu, nở nụ cười bất lực:

“Cháu chỉ xem thôi là đủ rồi, nhìn người khác vui cũng thấy vui mà.”

Chỉ mới tưởng tượng cảnh mình giữa đám đông là cô đã thấy ngón chân muốn... đào đất trốn đi rồi.

Chú La thấy cô kiên quyết thì không ép, chỉ cười khà khà:

“Xem cũng được, xem cũng vui! Ca múa của dân trại khác xa mấy tiết mục biểu diễn ngoài kia, có cái hồn riêng lắm!”

Khương Thư cười gật đầu. Cô lại hướng ánh mắt ra khoảng sân nơi bọn trẻ vẫn đùa nghịch, xa xa là dãy núi dần chìm trong màu chiều tím.

Trong lòng cô dấy lên chút mong chờ một lễ hội, ánh lửa, tiếng hát…

Dù chỉ là đứng ngoài xem, chắc cũng sẽ rất thú vị.

Đã đến đây rồi, tất nhiên nên đi xem thử.

Không hòa nhập được thì cứ làm người đứng bên vui lây, cảm nhận sự rộn ràng nguyên sơ nơi núi rừng, như thế cũng đủ rồi.

Sáng sớm, gió núi mát rượi, mang theo hơi sương trong lành ùa vào phòng qua cửa sổ mở toang, khẽ lay động tấm rèm mỏng.

Khương Thư tỉnh giấc giữa không gian yên tĩnh ấy, vẫn còn chút mơ hồ.

Cô vốn tưởng ở nơi lạ sẽ khó ngủ, không ngờ lại có một giấc say đến thế, đầu vừa chạm gối đã ngủ mê man, không mộng mị, cho đến khi ánh nắng xuyên qua khung cửa, đánh thức cô dậy.

Cô đi chân trần đến bên cửa sổ sát đất, đẩy khung kính ra.

Sương sớm như tấm lụa trắng mỏng, quấn quanh sườn núi. Xa xa, ruộng bậc thang và nhà sàn hiện dần trong ánh nắng nhạt, như bức tranh thủy mặc được từ từ mở ra.

Hít một hơi thật sâu, không khí tràn đầy oxy và mùi cây cỏ khiến ngực cô nhẹ bẫng, mọi mệt mỏi như được rửa sạch. Tâm trạng cũng vì thế mà trở nên dễ chịu, trong sáng lạ thường.

Đúng lúc ấy, bụng cô “rột” lên một tiếng.

Cô thay bộ quần áo giản dị rồi bước xuống cầu thang gỗ, tiếng “kẽo kẹt” vang lên vui tai.

Phòng ăn sáng ở gian nhỏ phía sau, vài chiếc bàn gỗ đã dọn sẵn: cháo trắng, rau xào, bắp luộc, khoai lang vừa hấp chín, hương thơm lan tỏa khắp phòng.

Khương Thư bưng bát cháo, gắp miếng măng non giòn, vừa định ăn thì nghe ngoài cửa truyền đến tiếng ồn ào — tiếng bánh xe va lên nền đá, tiếng người trẻ nói cười hứng khởi.

Cô theo bản năng quay đầu nhìn ra.

Trước cửa nhà trọ, năm sáu người trẻ tuổi bước vào — chừng hai mươi mấy tuổi, ai cũng mặc đồ thể thao hoặc đồ leo núi, đeo ba lô sau lưng.

Trên gương mặt họ là sự mỏi mệt của chuyến đi dài, xen lẫn nét háo hức khi được đến nơi xa lạ.