MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMuốn Tránh Anh? Bệnh Kiều Miêu Trại Hạ Cổ Tình Nhốt Em Lại!Chương 10

Muốn Tránh Anh? Bệnh Kiều Miêu Trại Hạ Cổ Tình Nhốt Em Lại!

Chương 10

740 từ · ~4 phút đọc

Thẩm Thanh Tự ngồi xuống bên bàn. Con rắn nhỏ màu xanh biếc, vốn cuộn yên trên cổ tay anh suốt từ nãy, giờ khẽ động đậy, dần tỉnh lại.

Toàn thân nó lấp lánh ánh xanh ngọc, vảy mịn và bóng, phản chiếu ánh sáng như một miếng ngọc phỉ thúy sống.

Nó ngẩng đầu, đôi mắt đen như hạt đậu nhìn chăm chú vào Thẩm Thanh Tự. Lưỡi đỏ thè ra, rít nhẹ vài tiếng “tê tê”, cái đuôi mảnh khảnh còn khẽ gõ vào mặt bàn, tỏ vẻ nôn nóng.

Thẩm Thanh Tự nhìn nó, trong đôi mắt sâu đen thoáng qua một tia hiểu rõ rất nhẹ.

Anh giơ ngón tay trỏ, đầu ngón tay thon dài, chạm nhẹ lên đầu con rắn lạnh lẽo.

“Ngươi thích cô ấy.” Giọng anh trầm thấp, khẳng định, không phải hỏi.

Lạ thay, con rắn như hiểu thật. Nó khẽ ngẩng đầu, lắc lư mấy cái, lưỡi đỏ thè ra nhanh hơn, tiếng “tê tê” vang lên rộn ràng hơn, thân mình cũng uốn éo đầy hứng khởi.

Đôi mắt Thẩm Thanh Tự hiện lên vẻ bất đắc dĩ nhàn nhạt. Anh vuốt nhẹ dọc theo lưng nó, giọng khẽ trầm:

“Nhưng ngươi đã làm cô ấy sợ.”

Con rắn nhỏ lập tức cứng đờ. Nó rụt đầu xuống, cuộn mình lại, nằm im trên mặt bàn lạnh lẽo. Tiếng “tê tê” yếu ớt dần, trông chẳng khác nào một đứa trẻ vừa bị mắng, cụp đuôi buồn bã.

Ngay lúc ấy, một con bướm bay lượn qua khe cửa.

Không phải loại bướm thường thấy, đôi cánh của nó lớn hơn nhiều, mang màu lam u huyền rực rỡ. Dọc viền cánh là những vệt chỉ vàng sáng lấp lánh, mỗi lần đập cánh, tựa như đang vung ra những hạt sao nhỏ.

Nó bay vòng vài vòng trong phòng tối, rồi bất ngờ đậu xuống ngón tay của Thẩm Thanh Tự.

Đôi cánh khẽ động, rắc xuống một lớp phấn lân tinh li ti gần như không nhìn thấy.

Thẩm Thanh Tự không nhúc nhích. Ánh mắt anh từ con rắn nhỏ chuyển sang con bướm đang nằm im trên ngón tay.

Anh im lặng một lúc, rồi dường như cảm nhận được điều gì đó.

Ngoài cửa sổ, núi rừng nối dài im lìm, không một tiếng động.

Giọng anh khẽ vang lên, trầm thấp, nhưng rõ ràng vang vọng khắp căn phòng yên tĩnh:

“Nơi này thích hợp để sống lâu dài.”

Dừng một chút, anh nhìn con bướm lam, giọng nhẹ như gió:

“Cô định ở lại đây mãi sao?”

Con bướm lam im lặng khoảng ba giây, rồi bất ngờ giương cánh, bay vòng quanh Thẩm Thanh Tự một vòng.

Từng hạt phấn sáng rơi xuống, lấp lánh trong ánh chiều mờ. Sau đó, nó không hề do dự, lướt qua khe cửa, bay vào khoảng không rộng lớn của núi rừng, biến mất khỏi tầm mắt.

Trên bàn, con rắn nhỏ khẽ ngẩng đầu, đôi mắt đen nhánh nhìn theo hướng con bướm biến mất, lưỡi đỏ lại thè ra một chút, phát ra âm thanh nhỏ như thở dài.

Thẩm Thanh Tự thu lại ánh mắt, đáy mắt vẫn sâu lặng, tĩnh mịch như mặt hồ không gợn sóng.

...

Mặt trời dần ngả về tây, bóng nhà sàn kéo dài trên nền đất, in thành những vệt vàng nhạt.

Bữa tối ở nhà trọ là món ăn dân dã, đơn giản nhưng đậm hương vị quê: rau rừng xào tỏi, măng xào thịt khô, cơm nếp dẻo thơm.

Khương Thư ăn đến no nê, cảm thấy rất hài lòng.

Ăn xong, cô mang chiếc ghế tre nhỏ ra, ngồi trên bậc đá trước cửa nhà trọ.

Trong làng không có nhiều đèn đường, chỉ có ánh sáng vàng hắt ra từ cửa sổ các nhà và ráng chiều còn sót lại nơi chân trời.

Một nhóm trẻ con lớn bé đang nô đùa trước sân, tiếng cười, tiếng gọi vang vọng khắp thung lũng, trong trẻo và vui tươi đến lạ.

Khương Thư chống cằm, lặng lẽ nhìn bọn trẻ, cảm nhận thứ bình yên khác hẳn với cuộc sống trước đây của mình.

Không ồn ào, không gấp gáp, chỉ là sự ấm áp giản dị của đời thường.

Chú La – chủ nhà trọ cầm theo một ly sứ lớn, vừa đi vừa nhấp trà, mùi hương lan ra theo từng bước chân.

Ông hiển nhiên cũng rảnh rỗi sau bữa ăn, thấy Khương Thư ngồi ngoài hiên thì thoải mái ngồi xuống tảng đá bên cạnh, bắt đầu trò chuyện rôm rả: