MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMuốn Tránh Anh? Bệnh Kiều Miêu Trại Hạ Cổ Tình Nhốt Em Lại!Chương 9

Muốn Tránh Anh? Bệnh Kiều Miêu Trại Hạ Cổ Tình Nhốt Em Lại!

Chương 9

747 từ · ~4 phút đọc

“Ui chà! Khương tiểu thư! Mặc vào đẹp quá! So với mấy cô gái trong trại còn xinh hơn ấy chứ! Bộ váy này, mấy món trang sức bạc kia, nhìn cô cứ như tiên nữ bước ra từ trong tranh vậy!”

Câu khen thẳng thắn, chân chất, mang đậm kiểu người miền núi thật thà.

Khương Thư bị khen đến đỏ mặt, chỉ biết cười ngượng:

“Chú La quá lời rồi ạ. Thủ tục nhận phòng làm xong chưa chú?”

“Xong hết rồi, xong hết rồi!” Chú cười sảng khoái, đưa thẻ phòng cho cô.

“Phòng cô ở tầng ba, là phòng có tầm nhìn đẹp nhất đó!”

Chú còn nhiệt tình giúp cô xách hành lý vào trong.

Vừa bước vào nhà, Khương Thư liền hiểu vì sao nơi này lại được đánh giá cao đến vậy.

Phòng khách rộng và sáng, sàn lát đá xanh, tường gỗ mộc mạc treo đầy vải nhuộm sáp, tranh dân gian, cùng những món đồ thủ công bằng tre trúc đặc trưng của người Miêu. Mùi gỗ, mùi sáp và hương cà phê hòa quyện, mang lại cảm giác ấm cúng mà vẫn mới lạ.

Nhưng chỉ cần quay đầu lại, cô đã thấy một góc hiện đại — sofa bọc nỉ êm ái, đèn đứng sáng dịu, góc pha cà phê tự phục vụ, cùng tấm bảng nhỏ ghi rõ mật khẩu Wi-Fi.

Tất cả được kết hợp hài hòa đến hoàn hảo, vừa truyền thống vừa tiện nghi.

Cô cảm ơn chú La, rồi tự mình kéo hành lý lên tầng ba.

Cầu thang gỗ dưới chân kêu “kẽo kẹt” từng tiếng nhỏ, nghe rất dễ chịu, như một bản nhạc mộc mạc giữa núi rừng.

Phòng ở tầng ba quả thật không khiến cô thất vọng.

Khương Thư đẩy cánh cửa gỗ ra.

Trước mắt cô là một khung cửa sổ sát đất thật lớn, mở thẳng ra toàn cảnh núi non xanh biếc. Bên ngoài, những mái nhà sàn của trại người Miêu nối tiếp nhau, nằm nép dưới chân núi.

Ánh mặt trời chan hòa tràn vào không gian, phủ lên căn phòng một lớp ấm áp trong trẻo.

Căn phòng được thiết kế pha trộn giữa nét dân tộc và hiện đại: giường gỗ chạm khắc hoa văn tinh xảo, trên treo tấm màn lụa trắng mềm mại. Ga giường là loại vải cotton cao cấp, sạch sẽ và êm ái. Phòng tắm tách biệt khu khô và khu ướt, thiết bị đều mới tinh.

Đặt hành lý xuống, Khương Thư bước đến bên cửa sổ.

Xa xa là dãy núi xanh thẳm, mây mù trôi chậm rãi quanh sườn núi. Gần hơn là những căn nhà sàn nhỏ bé nằm yên ả. Thỉnh thoảng vài làn khói bếp bốc lên, hòa cùng tiếng chó sủa, tiếng người nói chuyện mơ hồ — tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình, tĩnh lặng.

Khác hẳn sự ồn ào náo nhiệt của thành phố, nơi này khiến mọi thứ như chậm lại. Thời gian dường như cũng lười biếng, trôi đi trong yên tĩnh.

Gió núi khẽ thổi qua khung cửa sổ, mang theo hương cỏ cây và chút hơi mát. Màn lụa khẽ lay động, lướt nhẹ qua má cô.

Nhìn khung cảnh cổ xưa và bình yên ấy, lại mặc trên người bộ váy dân tộc cầu kỳ, cô có cảm giác như vừa rời xa thế giới hỗn loạn ngoài kia.

Một cảm giác an nhiên, nhẹ nhõm chưa từng có bao bọc lấy cô.

Khương Thư khẽ thở dài, giọng nói nhẹ như gió, chẳng biết là lẩm bẩm hay đang nói với núi rừng ngoài kia:

“Ở đây… đúng là một nơi thích hợp để sống lâu dài.”

Còn ở phía bên kia ngôi làng, Thẩm Thanh Tự sống ở nơi sâu nhất của trại, gần sát vách núi.

Đó là một căn nhà sàn cũ kỹ, đứng tách biệt. Gỗ tường đã bị thời gian nhuộm thành màu nâu sẫm. Dưới hiên, treo vài bó thảo dược phơi khô và những mảnh xương động vật khó đoán.

Đẩy cửa bước vào, ánh sáng lập tức mờ đi. Trong không khí phảng phất mùi cỏ cây khô, xen lẫn chút hương tanh ngọt kỳ lạ.

Phòng rất đơn sơ, gần như chẳng có dấu vết nào của công nghệ hiện đại.

Một chiếc bàn gỗ, vài ghế tre, góc tường đặt mấy bình gốm cũ. Trong cùng là chiếc giường phủ tấm vải dệt thủ công màu xanh đen.

Cửa sổ nhỏ hẹp, dán giấy dầu đã ngả vàng, chỉ đủ để ánh sáng yếu ớt len vào.