MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNam Binh Nhì Ở Cấm Khu NữChương 1: MẢNH GHÉP LẠC LOÀI

Nam Binh Nhì Ở Cấm Khu Nữ

Chương 1: MẢNH GHÉP LẠC LOÀI

1,484 từ · ~8 phút đọc

Tiếng còi tàu hỏa rít lên một hồi dài, xé toạc không gian tĩnh lặng của vùng ngoại ô thành phố. Trần Minh Khôi bước xuống sân ga nhỏ, trên vai chỉ có một chiếc túi bạt quân nhu sờn cũ. Gió từ những cánh rừng phía Bắc thổi về, mang theo vị hăng hắc của nhựa cây và cái lạnh se sắt của buổi sớm tinh sương. Anh đứng lặng một lát, hít một hơi thật sâu để lấp đầy lồng ngực bằng thứ không khí xa lạ này.

Khôi đã từng ở những nơi khắc nghiệt nhất, từ những hầm hào nóng hầm hập ở biên giới đến những cánh rừng già sũng nước mưa. Nhưng chưa bao giờ anh thấy lòng mình nặng nề như lúc này. Trong túi áo ngực, tờ lệnh điều động mang dấu đỏ của Bộ Quốc phòng như một tảng đá đè nặng.

“Tiểu đoàn 402 – Đơn vị đặc nhiệm nữ.”

Cái tên ấy không chỉ là một địa danh quân sự. Nó là một vùng cấm. Và với riêng Khôi, đó là một vết thương chưa bao giờ kéo da non.

Một chiếc Jeep quân sự màu xanh ô-liu đã đợi sẵn ở cổng ga. Người cầm lái là một nữ hạ sĩ trẻ, mái tóc cắt ngắn gọn gàng dưới mũ nồi. Khi Khôi tiến lại gần, cô gái hơi ngẩn người, ánh mắt không giấu được sự tò mò khi nhìn vào vóc dáng cao lớn, bờ vai rộng bản và khuôn mặt cương nghị của người đàn ông duy nhất sẽ xuất hiện trong lãnh địa của họ.

"Báo cáo, tôi là Hạ sĩ Linh, được lệnh đón Thượng úy... à, Binh nhì Trần Quân về đơn vị," cô gái lúng túng khi nhìn vào quân hàm mới của anh – một sự giáng cấp khó hiểu từ một cấp bậc cao xuống binh nhì cho một chuyên viên kỹ thuật.

Khôi khẽ gật đầu, giọng trầm thấp: "Cảm ơn đồng chí."

Chiếc xe lao đi trên con đường đất đỏ, bụi cuốn theo sau như những bóng ma. Hai bên đường, những hàng cây bạch đàn chạy dài hun hút. Linh cố tìm vài câu chuyện để phá tan bầu không khí đặc quánh, nhưng Khôi chỉ nhìn ra cửa sổ, đôi mắt xám màu tro như chứa đựng cả một bầu trời bão tố. Anh đang nghĩ về cô.

Hoàng Ngọc Diễm.

Người con gái năm xưa từng khóc nức nở dưới gốc hoa sữa khi anh nói lời chia tay để lên đường làm nhiệm vụ đặc biệt. Người phụ nữ mà bây giờ, theo những gì anh biết, đã trở thành một Thượng tá sắc sảo, một đóa hồng gai lừng lẫy của quân chủng. Anh được đưa về đây không phải vì một sự tình cờ. Đó là một sự sắp xếp, hoặc là một sự trừng phạt.

Xe dừng lại trước cổng doanh trại 402. Vừa bước xuống, Khôi đã cảm nhận được một sự khác biệt rõ rệt. Không có mùi thuốc lá nồng nặc hay những tiếng cười hô hố của đám đàn ông như ở các đơn vị trước. Thay vào đó là một mùi hương thanh sạch, lẫn trong mùi nắng và mùi sáp đánh bóng sàn.

Những nữ quân nhân đi ngang qua đều khựng lại một nhịp. Những đôi mắt sắc sảo, những vòng eo thon gọn sau thắt lưng da siết chặt, những bắp chân săn chắc dưới lớp quần quân phục... tất cả tạo nên một áp lực vô hình. Khôi cảm thấy mình như một kẻ đột nhập vào một ngôi đền thiêng. Sự nam tính của anh, mùi mồ hôi đàn ông và sự thô ráp của anh bỗng trở nên lạc lõng và có phần... nguy hiểm.

Linh dẫn anh đi dọc hành lang dẫn đến phòng chỉ huy. Sàn đá mài bóng loáng đến mức có thể soi gương. Khôi nhìn thấy bóng mình trong đó: một kẻ phong trần, đầy vết xước, đang tiến dần về phía người phụ nữ anh từng yêu sâu đậm.

"Tới nơi rồi. Mời anh vào," Linh nói, giọng nhỏ hẳn đi, đầy vẻ kính cẩn.

Khôi đứng trước cánh cửa gỗ sồi thẫm màu. Anh sửa lại cổ áo, hít một hơi thật dài rồi gõ cửa. Ba tiếng đục gọn.

"Vào đi."

Giọng nói ấy. Vẫn thanh mảnh nhưng đã thêm phần uy quyền và lạnh lẽo, như một dải lụa mềm nhưng có thể thít cổ người ta trong im lặng.

Khôi đẩy cửa bước vào. Căn phòng ngập ánh sáng từ cửa sổ lớn nhìn ra sân tập. Diễm đang đứng quay lưng lại phía cửa, tay chắp sau lưng, nhìn xuống đoàn quân đang tập luyện bên dưới. Bộ quân phục chỉ huy được cắt may hoàn hảo, ôm lấy từng đường cong trưởng thành của người phụ nữ ngoài ba mươi. Áo sơ mi được là phẳng phiu, làm nổi bật bờ vai mảnh dẻ nhưng đầy gánh vác.

"Báo cáo Thượng tá, tôi là Trần Minh Khôi, nhận lệnh báo cáo công tác," anh hô vang theo điều lệnh, nhưng giọng nói lại có chút run rẩy mà chỉ anh mới nhận ra.

Diễm chậm rãi xoay người lại. Thời gian như ngừng trôi trong khoảnh khắc đó.

Khuôn mặt cô vẫn đẹp đến nao lòng, nhưng nét ngây thơ cũ đã được thay thế bằng sự sắc sảo, lạnh lùng. Đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại. Ánh mắt cô không dừng lại ở gương mặt anh, mà quét chậm rãi từ vai xuống ngực, rồi dừng lại ở vị trí quân hàm binh nhì trên tay áo Khôi. Một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai thoáng hiện.

"Binh nhì?" Cô thốt ra hai chữ đó như một sự thưởng thức sự nhục nhã của đối phương. "Từ một chuyên gia tác chiến rừng sâu, anh sa sút đến mức này sao, Trần Khôi?"

Khôi nhìn thẳng vào mắt cô, không né tránh: "Kỷ luật là sức mạnh, thưa Thượng tá. Tôi tuân thủ mọi sự sắp xếp của tổ chức."

Diễm bước tới, đôi giày da đen bóng nện những tiếng cộp, cộp xuống sàn gỗ. Cô dừng lại ngay trước mặt anh. Khoảng cách gần đến mức Khôi có thể ngửi thấy mùi hương quen thuộc năm xưa – mùi hoa linh lan thanh khiết, giờ đây được trộn lẫn với mùi quyền lực và sự kiêu hãnh. Hơi nóng từ cơ thể cô tỏa ra, len lỏi qua lớp áo quân phục của cả hai, khiến da thịt Khôi bắt đầu biểu tình.

Diễm đưa tay lên, ngón tay thon dài có lớp chai nhẹ vì cầm súng khẽ lướt qua phù hiệu trên ngực áo Khôi. Một cái chạm nhẹ như lông hồng nhưng khiến anh thấy như bị bỏng điện.

"Anh biết không," cô hạ thấp giọng, hơi thở nóng hổi lướt qua cằm anh, "ở đây tôi không cần một chuyên gia. Tôi cần một kẻ biết phục tùng. Và tôi tự hỏi, liệu người đàn ông từng tự phụ như anh, có thể quỳ xuống trước quy định của tôi không?"

Ánh mắt cô hạ thấp xuống, lướt qua vùng bụng phẳng lì của anh, nơi mà dưới lớp vải kaki, một sự rung động bản năng đang bắt đầu trỗi dậy. Sự hiện diện của cô, sự áp chế này, khiến máu trong người Khôi chảy dồn dập về một hướng. Anh cảm thấy lớp quần quân dụng bắt đầu trở nên chật chội, một cảm giác nhức nhối và đầy hưng phấn lan tỏa.

Diễm nhìn thấy sự biến đổi nhỏ nhất trong hơi thở của anh. Cô không lùi lại, mà còn tiến gần hơn một chút, đủ để lồng ngực cô suýt chạm vào ngực anh.

"Anh đang run à, binh nhì?" Cô thì thầm, đôi mắt chứa đựng sự thù hận và cả một khao khát cháy bỏng được trả thù.

Khôi nghiến chặt răng, cố giữ cho giọng mình không lạc đi: "Tôi đang chờ mệnh lệnh tiếp theo."

Diễm nhìn anh thêm một lúc lâu, một cái nhìn như muốn lột trần mọi suy nghĩ của anh. Cuối cùng, cô quay lưng lại, đi về phía bàn làm việc, giọng nói khôi phục sự lạnh lùng công việc:

"Ngày mai, 5 giờ sáng có mặt tại thao trường. Anh sẽ huấn luyện cùng các tân binh nữ. Đừng để giới tính của mình trở thành cái cớ để lười biếng. Ở đây, tôi là luật lệ. Rõ chưa?"

"Rõ!"

Khi cánh cửa khép lại sau lưng, Khôi đứng lặng giữa hành lang, lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Cuộc chiến này không có tiếng súng, nhưng anh biết, nó sẽ khốc liệt hơn bất cứ chiến trường nào anh từng đi qua. Dưới lớp quân phục, bản năng của anh vẫn đang gào thét vì sự va chạm vừa rồi. Một khởi đầu đầy nguy hiểm cho kẻ duy nhất lạc vào vườn hoa đầy gai độc.