MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNam Binh Nhì Ở Cấm Khu NữChương 2: DƯỚI GÓT GIÀY QUYỀN LỰC

Nam Binh Nhì Ở Cấm Khu Nữ

Chương 2: DƯỚI GÓT GIÀY QUYỀN LỰC

1,236 từ · ~7 phút đọc

Tiếng còi báo thức lúc 4 giờ 45 phút sáng xé toạc bầu không khí đặc quánh sương mù của vùng trung du. Khôi bật dậy theo bản năng, cơ thể anh cứng như một lò xo thép. Chỉ mất chưa đầy ba phút để anh hoàn thành việc vệ sinh cá nhân và chỉnh đốn quân phục. Trong chiếc gương nhỏ ố vàng nơi nhà tắm chung, Khôi thấy khuôn mặt mình hằn lên những vệt mệt mỏi sau một đêm không ngủ.

Hành lang dãy nhà dành riêng cho "nhân viên kỹ thuật" – thực chất là một căn phòng biệt lập ở cuối dãy để tránh phiền toái – vang vọng những tiếng bước chân vội vã từ phía bên kia tòa nhà. Đó là tiếng giày của hàng trăm nữ quân nhân. Một âm thanh cao, sắc và nhịp nhàng, khác hẳn với tiếng nện gót thô đục của đơn vị bộ binh nam mà Khôi từng phục vụ.

Khôi bước ra thao trường khi trời còn tờ mờ tối. Sương giăng mờ mịt trên những bãi cỏ, khiến không gian trở nên huyền ảo và có chút gì đó nghẹt thở.

"Kìa, là anh ta đấy sao?" "Trông lừng lững như một ngọn núi ấy nhỉ..." "Nghe nói là cấp dưới trực tiếp của Thượng tá Diễm."

Những lời xì xào len lỏi trong gió. Khôi đứng vào vị trí được chỉ định ở góc sân. Ngay lập tức, anh cảm thấy mình như một tiêu điểm bị vây hãm. Hàng trăm ánh mắt tò mò, từ ngây thơ của những tân binh đến sắc sảo của những sĩ quan lâu năm, đều dồn vào anh.

Giữa một "rừng" những bóng hồng trong bộ đồ tập màu xanh lá, sự hiện diện của Khôi trở nên đậm đặc tính nam. Anh có thể cảm nhận được mùi mồ hôi nhẹ nhàng, mùi xà phòng thơm và cả mùi hương tự nhiên của những cơ thể phụ nữ đang độ xuân thì đang tỏa ra xung quanh. Nó tạo thành một làn sóng vô hình, liên tục va đập vào các giác quan của anh.

"Toàn lữ đoàn, chú ý!"

Giọng nói của Diễm vang lên qua loa phóng thanh, rồi cô xuất hiện trên bục cao. Hôm nay cô mặc bộ đồ huấn luyện dã chiến: chiếc quần rằn ri bó gọn vào đôi bốt da cao cổ, áo thun màu xanh quân đội ôm sát, để lộ những đường nét khỏe khoắn. Mái tóc cô búi cao, để lộ chiếc cổ trắng ngần nhưng đầy kiêu hãnh.

Diễm không nhìn vào hàng quân chung, mắt cô quét thẳng xuống vị trí của Khôi. Một cái nhìn đầy tính chiếm hữu và cảnh cáo.

"Hôm nay, chúng ta có một 'trợ giảng' mới," Diễm nói, giọng điệu mang theo sự giễu cợt kín đáo. "Binh nhì Trần Khôi sẽ tham gia tất cả các bài huấn luyện thể lực cùng đơn vị số 1. Tôi hy vọng các đồng chí không vì sự hiện diện của một 'nam nhân' mà quên đi kỷ luật thép."

Buổi tập bắt đầu với bài chạy biến tốc 5km. Diễm không ngồi trên bục chỉ huy, cô trực tiếp xuống sân và chạy ngay cạnh hàng của Khôi.

Sức nóng bắt đầu bốc lên. Khôi cố gắng giữ nhịp thở, nhưng sự hiện diện của Diễm ở khoảng cách chưa đầy một mét khiến tâm trí anh xao động. Mỗi khi cô chạy, những múi cơ đùi săn chắc ẩn hiện dưới lớp vải dán sát, nhịp rung động của lồng ngực khi cô lấy hơi, và cả những giọt mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên vùng xương quai xanh của cô... tất cả như một thước phim quay chậm tra tấn thị giác anh.

Nắng sớm bắt đầu gay gắt hơn. Lớp áo thun của các nữ quân nhân xung quanh bắt đầu thấm đẫm mồ hôi, trở nên trong suốt hơn và bám chặt vào những đường cong. Khôi buộc phải nhìn thẳng phía trước, nhưng khứu giác anh lại phản bội. Mùi cơ thể của hàng chục người phụ nữ trong cơn vận động mạnh tạo nên một thứ kích thích tố đặc quánh, khiến dây thần kinh dưới bụng Khôi bắt đầu căng ra đầy đau đớn.

"Chậm lại rồi à, binh nhì?" Diễm bất ngờ lướt lên ngang vai anh, giọng cô vẫn đều đặn không chút hụt hơi. "Hay là cảnh tượng ở đây khiến anh mất sức nhanh hơn dự kiến?"

Khôi liếc nhìn cô. Diễm đang mỉm cười, một nụ cười đầy khiêu khích. Cô cố tình chạy sát vào anh, đến mức cánh tay trần của cô thỉnh thoảng quẹt qua lớp áo dài của Khôi. Sự tiếp xúc tình cờ đó như một tia lửa ném vào kho xăng. Khôi cảm nhận được sự khao khát cũ kỹ bùng lên, mạnh mẽ và thô bạo. Anh thấy mình bắt đầu phản ứng dưới lớp quần kaki dày. Sự chật chội và nhức nhối khiến bước chạy của anh trở nên nặng nề.

Diễm nhận ra điều đó. Cô không hề tỏ ra bối rối, ngược lại, ánh mắt cô đầy vẻ đắc thắng. Cô đột ngột ra lệnh:

"Toàn đơn vị dừng lại! Binh nhì Khôi, vì tác phong chạy không ổn định, anh sẽ thực hiện thêm 50 lần hít đất tại chỗ. Những người còn lại, giải lao."

Đám đông tản ra, nhưng hầu hết các nữ quân nhân đều đứng lại quanh đó để chứng kiến. Khôi nằm xuống mặt cỏ còn sũng sương. Khi anh hạ người xuống, Diễm bước tới, đứng ngay phía trước đầu anh. Từ góc nhìn này, Khôi không thể tránh khỏi việc nhìn thấy đôi chân dài thẳng tắp trong chiếc quần rằn ri và sự đầy đặn của lồng ngực cô ngay phía trên đỉnh đầu mình.

"Thẳng lưng lên," Diễm dùng mũi giày da chạm nhẹ vào hông anh, một cái chạm đầy tính khiêu khích. "Tôi không muốn thấy một kẻ yếu ớt trong đơn vị của mình."

Khôi nghiến răng, cơ bắp cánh tay anh gồng lên cuồn cuộn. Mỗi lần hạ người xuống, anh lại ngửi thấy mùi hương từ cơ thể cô tỏa xuống. Sự nhục nhã khi bị làm nhục trước mặt hàng trăm cô gái trẻ trộn lẫn với sự hưng phấn thể xác tột độ tạo nên một cảm giác tê dại.

Anh biết Diễm đang nhìn mình – nhìn vào tấm lưng đẫm mồ hôi của anh, và nhìn vào sự vật lộn của anh để che giấu sự trỗi dậy của bản năng dưới lớp quân phục. Trong thế giới của Diễm, anh là một tù nhân, và cô đang tận hưởng từng giây phút nhìn anh bị hành hạ bởi chính sự thèm khát của mình.

Buổi tập kết thúc, Khôi đứng dậy, toàn thân ướt đẫm. Khi anh định rời đi, Diễm đi ngang qua, cố tình để vạt áo của mình lướt nhẹ qua bàn tay anh, thầm thì chỉ đủ hai người nghe:

"Chào mừng anh đến với địa ngục, Trần Khôi. Đây mới chỉ là khởi đầu thôi."

Khôi đứng lặng giữa thao trường nắng cháy, nhìn bóng dáng cô rời đi cùng đám đông nữ binh. Anh biết, ở nơi này, kỷ luật không phải là thứ duy nhất anh phải phục tùng. Anh còn phải phục tùng cả những khát vọng đen tối mà cô đang cố tình khơi gợi.