Tiếng kim loại va chạm lách cách vang vọng trong căn hầm chứa vũ khí của lữ đoàn. Đây là không gian hiếm hoi trong quân khu không ngập tràn ánh nắng, chỉ có ánh đèn tuýp trắng lạnh lẽo phản chiếu lên những nòng súng đen ngòm. Khôi ngồi bên bàn gỗ dài, tỉ mỉ tháo rời từng bộ phận của khẩu súng ngắn tiêu chuẩn. Đôi bàn tay anh, thô ráp và đầy vết chai, di chuyển với một sự chính xác tuyệt đối.
Công việc của một binh nhì kỹ thuật tưởng chừng là sự giải thoát khỏi những ánh mắt tò mò ngoài thao trường, nhưng thực tế, nó lại là một kiểu tra tấn khác.
"Binh nhì Khôi, kiểm tra lại lô súng của trung đội 2."
Diễm bước vào. Tiếng gót giày da của cô trên nền xi măng khô khốc khiến Khôi dừng lại một nhịp. Hôm nay cô không mặc quân phục dã chiến mà diện bộ lễ phục mùa hè ngắn tay. Lớp vải sơ mi mỏng màu kem ôm vừa vặn, làm bật lên nước da trắng ngần vốn được chăm sóc kỹ lưỡng dù ở trong môi trường khắc nghiệt.
"Tôi đang làm, thưa Thượng tá," Khôi đáp, mắt vẫn dán vào lò xo đẩy của khẩu súng, cố gắng không để sự hiện diện của cô làm xao nhãng.
Diễm không đứng ở xa. Cô tiến lại gần, dựa lưng vào mép bàn gỗ ngay cạnh chỗ Khôi ngồi. Khoảng cách gần đến mức anh có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ đùi cô qua lớp vải quần mỏng. Mùi hương hoa linh lan trộn lẫn với mùi dầu mỡ cơ khí tạo nên một hỗn hợp kích thích kỳ lạ, vừa thô bạo vừa thanh tao.
"Anh vẫn giỏi việc chân tay như ngày nào," Diễm bỗng hạ giọng, sự lạnh lùng thường ngày pha chút dư vị trầm buồn.
Khôi im lặng. Anh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Diễm bất ngờ cúi xuống, nhặt một linh kiện nhỏ trên bàn. Khi cô cúi người, cổ áo sơ mi hơi trễ xuống, phơi bày đường cong của đôi gò bồng đảo ẩn sau lớp ren mỏng. Khôi vô tình ngước mắt lên và ngay lập tức bị mắc kẹt. Sự trắng ngần ấy, nhịp đập phập phồng của mạch máu nơi cổ cô, và sự căng đầy của lồng ngực khi cô thở dốc... tất cả hiện ra như một sự thách thức tột cùng đối với bản lĩnh của anh.
Anh vội vã cúi đầu, nhưng hình ảnh đó đã kịp in sâu vào đại não. Dưới gầm bàn, đôi chân anh hơi co lại, cố tình giấu đi sự phản bội của cơ thể đang lớn dần lên sau lớp vải kaki thô.
"Tay anh run à?" Diễm hỏi, môi nở một nụ cười không rõ ý vị.
Cô đột ngột đưa tay ra, đặt lên mu bàn tay đang cầm kìm của Khôi. Một sự tiếp xúc da thịt trực tiếp. Da cô mát lạnh nhưng trong mắt Khôi, nó nóng như một thanh sắt nung đỏ. Cô không rút tay lại, mà nhẹ nhàng lướt những đầu ngón tay mềm mại lên những vết chai sần nơi lòng bàn tay anh, như thể đang đọc một bản đồ ký ức.
"Cái chết của một người lính bắt đầu từ sự xao nhãng," cô thì thầm, hơi thở nóng hổi vờn quanh vành tai Khôi. "Anh đang xao nhãng, Trần Khôi."
Khôi nghiến răng đến mức quai hàm bạnh ra. Anh buông khẩu súng xuống, quay sang nhìn thẳng vào mắt cô. Khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn vài centimet. Anh thấy được sự phản chiếu của chính mình trong đôi mắt đen thẳm của Diễm – một kẻ đang chết chìm trong sự khao khát.
"Thượng tá, cô đang kiểm tra kỷ luật hay đang kiểm tra sự chịu đựng của tôi?"
Diễm nhướng mày, đôi mắt thoáng qua một tia ranh mãnh. Cô không trả lời bằng lời, mà lách người, cố tình dùng hông mình cọ xát vào đùi anh khi cô đi vòng qua phía sau ghế. Sự va chạm đầy chủ đích đó khiến Khôi suýt nữa thì bật thốt ra tiếng thở dốc. Luồng điện hưng phấn chạy dọc từ hạ bộ lên thẳng đỉnh đầu, khiến thị giác anh mờ đi trong giây lát.
Đúng lúc đó, cửa phòng kỹ thuật bật mở. Một nữ sĩ quan trẻ bước vào với tập báo cáo trên tay.
"Báo cáo Thượng tá, đội tuần tra số 3 đã..."
Nữ sĩ quan khựng lại. Cô nhìn thấy Diễm đang đứng rất gần Khôi, tay cô vẫn còn đặt hờ trên vai anh. Không gian trong căn hầm như bị rút cạn không khí, đặc quánh sự ám muội và căng thẳng.
Diễm bình thản thu tay về, chỉnh lại tay áo sơ mi một cách quý tộc, khuôn mặt lập tức trở về vẻ băng lãnh thường ngày.
"Tiếp tục đi, binh nhì. Tôi muốn lô súng này phải xong trước giờ giới nghiêm," cô ra lệnh, giọng nói không chút gợn sóng như thể sự lả lơi vừa rồi chưa từng tồn tại.
Diễm bước ra ngoài, theo sau là nữ sĩ quan trẻ vẫn còn vẻ bối rối. Cánh cửa sắt đóng lại với một tiếng rầm vang dội.
Khôi đổ người về phía trước, hai tay ôm lấy đầu, hơi thở dồn dập như vừa trải qua một cuộc chạy marathon. Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Anh nhìn xuống phía dưới, nơi lớp quần quân dụng đang căng lên một cách đầy nhục nhã. Ở nơi toàn phụ nữ này, mỗi bước đi, mỗi cái chạm của Diễm đều được tính toán để đập tan lớp vỏ bọc kiên cường của anh.
Cô không chỉ muốn anh phục tùng về cấp bậc. Cô muốn anh phải quỳ lụy dưới sự thèm khát chính cơ thể cô. Và đau đớn thay, Khôi biết mình đang dần đánh mất sự kháng cự. Trong căn hầm tối, mùi hương của cô vẫn còn sót lại, quẩn quanh, biến kỷ luật thép thành một thứ xiềng xích bằng nhung đầy gợi dục.