Đêm ở quân khu 402 mang một vẻ tịch mịch đầy giả tạo. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên những ngọn cây xà cừ, đổ bóng dài xuống những con đường mòn rải sỏi. Khôi bước đi trong bóng tối, tay cầm tập sơ đồ hệ thống điện dự phòng. Việc kiểm tra định kỳ các máy phát là cái cớ hoàn hảo để anh tránh khỏi sự ngột ngạt của dãy nhà binh chung, nơi những tiếng cười đùa của phụ nữ luôn khiến anh thấy mình như một kẻ xâm nhập bất hợp pháp.
Anh rẽ vào lối tắt sau khu huấn luyện tổng hợp. Tiếng nước vỗ nhẹ vào thành bể và hơi ẩm bốc lên khiến Khôi khựng lại. Theo lịch trình, hồ bơi huấn luyện lẽ ra đã đóng cửa từ hai tiếng trước. Nhưng ánh đèn vàng mờ ảo hắt ra từ những ô cửa kính cao vút cho thấy bên trong vẫn có người.
Khôi định quay gót, nhưng một tiếng cười lảnh lót cùng tiếng nước bắn tung tóe vang lên. Bản năng của một lính đặc nhiệm khiến anh thận trọng tiến gần hơn. Qua khe cửa hé mở của khu bể bơi trong nhà, một khung cảnh mà lẽ ra Khôi không bao giờ được phép chứng kiến hiện ra trước mắt.
Dưới ánh đèn lờ mờ, mươi nữ quân nhân trẻ của đội đặc nhiệm đang thực hiện bài tập lặn đêm tự do. Họ không mặc quân phục, mà chỉ có những bộ đồ bơi một mảnh màu đen sẫm, ôm sát lấy từng milimet cơ thể săn chắc. Khi một cô gái trồi lên khỏi mặt nước, mái tóc ướt sũng hất ngược ra sau, những giọt nước long lanh lăn dài trên làn da mật ong, lướt qua xương quai xanh rồi biến mất vào rãnh ngực sâu thẳm.
Khôi đứng lặng trong bóng tối của hành lang, hơi thở anh nghẹn lại. Thị giác của người đàn ông bị bỏ đói lâu ngày đang bị tra tấn bởi sự phơi bày của những đường cong khỏe khoắn. Anh thấy những cặp đùi thon dài, mạnh mẽ đang quẫy nước, thấy những vòng eo nhỏ nhắn thắt lại khi họ gồng mình lặn xuống. Sức sống thanh tân bùng nổ trong không gian kín khiến bầu không khí xung quanh Khôi như nóng lên hàng chục độ.
"Anh đang làm gì ở đây, Binh nhì Khôi?"
Giọng nói ấy không vang lên từ trong bể bơi, mà ngay sát sau gáy anh. Khôi giật mình xoay người lại. Diễm đang đứng đó, khoác chiếc áo choàng tắm bằng lụa mỏng màu xanh than, thắt hờ quanh eo. Tóc cô còn ẩm, vài sợi dính vào gò má hồng rực vì hơi nước nóng.
Hóa ra đây là giờ tập riêng của nhóm sĩ quan và cô cũng vừa ở dưới nước lên.
"Báo cáo... tôi đang kiểm tra hệ thống điện dự phòng," Khôi đáp, cố giữ giọng mình bình thản, nhưng đôi mắt anh lại phản bội khi không thể không nhìn xuống đôi chân trần trắng ngần của Diễm đang lộ ra dưới tà áo choàng.
Diễm không giận dữ. Cô tiến lại gần, ép Khôi lùi sâu vào góc tối của hành lang, nơi ánh đèn từ bể bơi không chiếu tới. Cô đặt một tay lên ngực anh, cảm nhận nhịp tim đang đập loạn xạ như trống trận sau lớp vải áo.
"Kiểm tra hệ thống điện, hay đang kiểm tra 'tài sản' của tôi?" Diễm thì thầm, nụ cười nửa miệng đầy vẻ nguy hiểm.
Cô hơi rướn người, để mùi hương hoa linh lan trộn lẫn mùi clo ẩm ướt xộc thẳng vào khứu giác anh. Chiếc áo choàng lụa hơi xô lệch, để lộ bờ vai trần và một phần khuôn ngực vẫn còn vương những hạt nước nhỏ li ti. Khôi thấy cổ họng mình khô khốc, yết hầu chuyển động mạnh. Sự kích thích từ khung cảnh bên trong bể bơi cộng hưởng với sự hiện diện đầy khiêu khích của Diễm khiến "con thú" trong anh thức tỉnh.
Dưới lớp quần, sự cứng nhắc đã đạt đến mức đau đớn. Khôi biết mình đang đứng trước vực thẳm.
"Tôi... xin phép về phòng," Khôi nói khàn khàn, định lách qua người cô.
Nhưng Diễm đã nhanh hơn. Cô dùng cả hai tay giữ chặt lấy thắt lưng của anh, kéo anh sát vào mình. Sự va chạm giữa vùng bụng cứng như đá của Khôi và sự mềm mại của cơ thể Diễm dưới lớp lụa mỏng tạo nên một cú sốc điện cực mạnh. Diễm khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ, mắt cô mờ đi khi cảm nhận được sự "phản kháng" mãnh liệt của anh đang thúc vào đùi mình.
"Trần Khôi, anh có biết hình phạt cho kẻ nhìn lén chỉ huy là gì không?" Cô hỏi, nhưng bàn tay lại không hề có ý định buông ra, trái lại, cô còn khẽ cọ xát cơ thể mình vào anh một cách đầy bản năng.
"Thượng tá... có người đang ra," Khôi cảnh báo khi tiếng bước chân và tiếng trò chuyện trong bể bơi to dần.
Diễm nhìn sâu vào mắt anh, một cái nhìn chứa đựng sự khao khát đến điên cuồng và cả sự trừng phạt. Cô buông anh ra, chỉnh lại áo choàng, nhưng trước khi quay đi, cô cố ý dùng ngón chân cái lướt qua ống quần của anh.
"Ngày mai anh sẽ phải trả giá cho buổi 'xem trộm' này trên thao trường bắn tỉa. Về phòng ngay, trước khi tôi đổi ý và kỷ luật anh tại chỗ."
Khôi quay lưng đi như chạy vào bóng đêm, nhưng hơi ấm và sự mềm mại của Diễm vẫn còn in hằn trên da thịt. Anh biết, sự lén lút này chỉ là khởi đầu. Cấm địa này không chỉ có súng đạn, mà còn có những cái bẫy bằng da thịt mà anh, dù có là một đặc nhiệm lão luyện đến đâu, cũng không thể tìm thấy đường ra.