Nắng mười giờ sáng đổ xuống bãi tập bắn tỉa một thứ ánh sáng chói gắt, khiến hơi nóng từ mặt đất bốc lên hầm hập, làm biến dạng cả tầm nhìn qua kính ngắm. Khôi nằm phủ phục trên thảm cỏ khô, thân hình cao lớn của anh bất động như một tảng đá. Khẩu súng trường bắn tỉa SVD nằm vững chãi trong tay, báng súng tì chặt vào hõm vai chắc nịch.
Theo lệnh của Diễm, hôm nay Khôi không huấn luyện cùng tân binh. Anh bị đặt vào vị trí "bia sống" về tâm lý – thực hiện bài bắn biểu diễn trước toàn đơn vị dưới sự giám sát trực tiếp của cô.
"Mục tiêu số 4, khoảng cách 600 mét. Gió hướng 2 giờ," giọng Diễm vang lên đều đều bên cạnh.
Khôi nín thở, điều chỉnh tâm ngắm. Trong thế giới của một xạ thủ, mọi thứ xung quanh lẽ ra phải biến mất, chỉ còn lại mục tiêu và nhịp tim. Nhưng sự hiện diện của Diễm đang phá vỡ quy luật đó. Cô không đứng xa, mà ngồi xổm ngay bên cạnh anh, một chân quỳ xuống mặt cỏ, tay cầm ống nhòm.
Chiếc quần rằn ri của cô căng ra theo tư thế quỳ, phác họa rõ nét đường cong của đùi và hông ngay sát tầm mắt của Khôi. Mỗi lần anh hít vào để ổn định thân người, mùi hương hoa linh lan trộn lẫn với mùi thuốc súng từ người cô lại xộc thẳng vào khứu giác, gợi nhớ về sự va chạm đầy ám muội ở bể bơi đêm qua.
"Chậm quá, binh nhì. Anh đang đợi gió hay đang đợi tôi?" Diễm khẽ nói, âm thanh chỉ đủ cho hai người.
Cô bất ngờ đặt tay lên bả vai đang gồng cứng của Khôi, giả vờ như đang chỉnh lại tư thế cho anh. Bàn tay cô trượt chậm rãi từ vai xuống cánh tay, rồi dừng lại ở khuỷu tay đang tì trên thảm. Sự tiếp xúc đó khiến sợi dây thần kinh của Khôi căng ra như dây đàn. Anh thấy tim mình đập dồn dập, phá hỏng nhịp thở hình sin cần thiết cho cú bắn.
"Tập trung vào," Diễm thì thầm, cúi thấp người xuống.
Lồng ngực cô gần như chạm vào lưng anh. Khôi có thể cảm nhận được sức nóng từ cơ thể người phụ nữ lan tỏa qua lớp quân phục mỏng. Khi cô nghiêng người để nhìn vào kính ngắm phụ, lọn tóc mai của cô lướt qua gáy anh, mang theo một sự ngứa ngáy điên người.
Khôi nhắm mắt lại trong một giây, cố gắng xua đuổi hình ảnh đôi chân trần trắng ngần dưới chiếc áo choàng tắm đêm qua. Nhưng sự kìm nén chỉ làm cho trí tưởng tượng thêm rực cháy. Dưới lớp thảm cỏ, vùng bụng dưới của anh lại bắt đầu nhức nhối. Sự cứng nhắc đầy phản bội ấy khiến anh đau đớn khi phải nằm áp sát mặt đất.
"Bắn đi," Diễm ra lệnh, giọng cô đột ngột trở nên nghiêm khắc.
Đoàng!
Viên đạn xé gió lao đi. Khôi biết ngay lập tức mình đã trượt tâm. Viên đạn găm vào mép ngoài của bia. Một sự sỉ nhục đối với một cựu đặc nhiệm như anh.
"Trượt rồi," Diễm đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối, ánh mắt cô nhìn anh đầy vẻ giễu cợt nhưng cũng chứa đựng một sự thỏa mãn sâu cay. "Hóa ra tay súng lừng danh của chúng ta lại dễ bị xao nhãng bởi một chút 'tác động ngoại cảnh' đến vậy."
Cô bước tới, đứng chắn ngay trước nòng súng của anh. Từ góc nhìn nằm dưới đất, Khôi buộc phải nhìn lên. Đôi bốt da đen bóng, cặp đùi săn chắc và thắt lưng da siết chặt lấy vòng eo nhỏ của Diễm tạo nên một hình ảnh thống trị tuyệt đối.
Diễm cúi người xuống, chống hai tay lên đầu gối, nhìn thẳng vào đôi mắt đang vẩn đục vì khao khát của Khôi. Cô nói nhỏ, giọng run rẩy một cách đầy khiêu khích:
"Ánh mắt của anh vừa rồi không nằm trên bia, Trần Khôi ạ. Nó nằm ở chỗ khác. Anh có muốn tôi báo cáo việc binh nhì có tư tưởng 'không trong sáng' khi đang huấn luyện không?"
Khôi đứng bật dậy, động tác quá mạnh khiến anh suýt va vào cô. Anh cao hơn cô hẳn một cái đầu, hơi thở dồn dập phả vào trán Diễm. Sự cứng ngắc nơi hạ bộ vẫn chưa dịu đi, nó hằn rõ lên lớp vải quần như một lời thú tội không thể chối cãi.
Diễm nhìn xuống tiêu điểm đó, nụ cười nửa miệng càng đậm hơn. Cô không hề né tránh, trái lại còn tiến thêm một bước, khiến hai cơ thể gần như dán chặt vào nhau giữa thao trường đầy nắng.
"Anh không giấu được đâu," cô thì thầm, đưa tay chỉnh lại cổ áo quân phục cho anh, những đầu ngón tay khẽ lướt qua yết hầu đang chuyển động mạnh mẽ của Khôi. "Sự trừng phạt cho cú bắn trượt này... sẽ bắt đầu vào lúc hoàng hôn. 20 vòng chạy với bao cát 20kg. Tôi sẽ là người giám sát."
Diễm xoay người bước đi, bỏ mặc Khôi đứng đó giữa những ánh mắt tò mò của các nữ binh xung quanh. Anh siết chặt nắm tay, cảm nhận mồ hôi chảy ròng ròng dọc sống lưng. Hình phạt của cô không phải là để rèn luyện thể lực, mà là để vắt kiệt sự kháng cự cuối cùng của anh, để buộc anh phải thừa nhận rằng: dù có là đá tảng, anh cũng sẽ phải tan chảy dưới sự thiêu đốt của cô.
Trời bắt đầu chuyển sang màu vàng vọt của buổi chiều tà, báo hiệu một cuộc hành xác đầy khoái lạc và đắng cay sắp bắt đầu.