MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNam Binh Nhì Ở Cấm Khu NữChương 6: HÌNH PHẠT LÚC HOÀNG HÔN

Nam Binh Nhì Ở Cấm Khu Nữ

Chương 6: HÌNH PHẠT LÚC HOÀNG HÔN

964 từ · ~5 phút đọc

Mặt trời rực đỏ như một khối lửa khổng lồ đang từ từ chìm xuống sau những dãy núi đá vôi, đổ bóng dài liêu xiêu lên mặt sân chạy của quân khu. Không khí buổi chiều tà không hề dịu đi mà trở nên đặc quánh, hầm hập hơi nóng bốc lên từ lòng đất.

Khôi đứng ở vạch xuất phát, trên lưng là bao cát quân dụng nặng 20kg được siết chặt bằng những vòng dây thừng thô ráp. Sức nặng ấy đè nghiến lên đôi vai vốn đã mỏi nhừ sau một ngày huấn luyện, nhưng nó không thấm vào đâu so với áp lực từ người phụ nữ đang ngồi trên chiếc ghế gỗ dưới bóng cây xà cừ.

Diễm thong thả lật giở một cuốn sổ tay, trên bàn là một ly trà đá đã tan hết, những giọt nước đọng lại chảy dài trên thành thủy tinh. Cô không nhìn anh, nhưng Khôi biết mọi cử động của mình đều nằm trong tầm kiểm soát của cô.

"Bắt đầu," Diễm nói, giọng lạnh lùng như tiếng kim loại chạm nhau.

Khôi bắt đầu sải bước. Tiếng giày binh nghiệp nện xuống mặt đường nhựa nghe đều đặn, nặng nề. Vòng thứ nhất, vòng thứ hai... mồ hôi bắt đầu tuôn ra như tắm, thấm đẫm lớp áo sơ mi màu xanh cỏ úa, khiến nó dán chặt vào những khối cơ bắp cuồn cuộn trên lưng và ngực anh.

Đến vòng thứ mười, phổi Khôi như bốc cháy. Mỗi nhịp thở đều mang theo vị mặn của mồ hôi và bụi đường. Khi anh chạy ngang qua chỗ Diễm, cô bất ngờ đứng dậy, đi ra sát mép đường chạy.

"Nhanh lên, binh nhì. Anh đang đi dạo hay đang chịu phạt?"

Cô bước đi song song với anh ở phía trong sân cỏ. Khoảng cách gần đến mức Khôi có thể nghe thấy tiếng sột soạt nhẹ nhàng từ tà áo của cô. Diễm không chạy, cô chỉ đi bộ nhanh, nhưng đôi mắt cô lại dán chặt vào sự chuyển động của cơ thể Khôi. Cô nhìn vào cách những thớ thịt ở đùi anh gồng lên sau mỗi bước chạy, nhìn vào những giọt mồ hôi lăn dài từ thái dương, chảy xuống yết hầu rồi biến mất sau lớp cổ áo mở rộng.

Khôi cảm thấy một sự kích thích kỳ lạ. Sự hành hạ thể xác này đang khơi dậy một bản năng nguyên thủy. Khi cơ thể mệt mỏi đến cùng cực, lý trí trở nên lỏng lẻo, nhường chỗ cho những cảm giác da thịt lên ngôi.

"Dừng lại," Diễm ra lệnh khi Khôi hoàn thành vòng thứ mười lăm.

Khôi đứng khựng lại, đôi chân run rẩy, bao cát trên vai dường như nặng thêm gấp bội. Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng mạnh mẽ. Diễm tiến lại gần, cô không giữ khoảng cách chỉ huy nữa. Cô đứng ngay trước mặt anh, đưa bàn tay mát lạnh lên chạm vào vùng cổ ướt đẫm của Khôi.

"Nóng thế này sao?" cô thì thầm, ngón tay cái khẽ lướt qua sợi gân xanh đang giật phập phồng trên cổ anh.

Sự tương phản giữa bàn tay lạnh lẽo của cô và làn da đang cháy rực của Khôi tạo nên một cú sốc nhiệt. Khôi nhắm mắt lại, nghiến chặt răng để ngăn mình không gục xuống, hoặc tệ hơn là kéo cô vào lòng. Sức nặng của bao cát kéo trì vai anh xuống, vô tình đẩy hông anh về phía trước, tì sát vào vùng đùi của Diễm.

Diễm không lùi lại. Cô nhìn thẳng vào khuôn mặt đẫm mồ hôi, đỏ gay vì kiệt sức của anh. Cô thấy đôi mắt xám của Khôi giờ đây đã nhuộm một màu tối sẫm, chứa đầy sự khao khát và cả sự căm giận.

"Anh ghét tôi lắm phải không?" Diễm hỏi, bàn tay cô trượt dần xuống ngực áo anh, cảm nhận nhịp tim đập loạn xạ như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực.

"Tôi đang thi hành mệnh lệnh," Khôi đáp, giọng khàn đặc.

"Mệnh lệnh sao?" Diễm bật cười nhỏ, một tiếng cười chứa đầy sự lả lơi. Cô cúi xuống, giả vờ như chỉnh lại sợi dây thừng đang cứa vào vai anh.

Ở tư thế đó, khuôn mặt cô chỉ cách vùng nhạy cảm của Khôi một khoảng ngắn. Hơi thở thơm tho của cô phả qua lớp vải quân phục mỏng manh, khiến sự kìm nén của anh hoàn toàn tan vỡ. Dưới lớp quần kaki ướt đẫm mồ hôi, sự phản kháng của bản năng lại trỗi dậy, cứng ngắc và đầy kiêu hãnh ngay trước mắt cô.

Diễm khựng lại trong vài giây. Cô nhìn chằm chằm vào sự biến đổi rõ rệt đó. Một tia sáng thỏa mãn và cả sự thèm khát điên cuồng lóe lên trong mắt cô. Cô không nói gì, chỉ dùng lòng bàn tay khẽ vỗ nhẹ lên bao cát trên vai anh, một cái vỗ đầy hàm ý.

"Chạy nốt 5 vòng còn lại. Sau đó, đến phòng chỉ huy gặp tôi để... báo cáo kết quả."

Diễm quay lưng bước đi, dáng đi uyển chuyển dưới ánh hoàng hôn tím sẫm. Khôi đứng đó, bao cát 20kg trên vai giờ đây dường như nhẹ hơn sự nhức nhối đang bùng cháy trong huyết quản. Anh biết, 5 vòng chạy tới sẽ là quãng đường dài nhất trong cuộc đời mình, bởi vì ở cuối đoạn đường đó, là một vùng cấm mà cả hai đều đang khát khao được bước vào, bất chấp kỷ luật hay đạo đức.

Bóng tối dần bao phủ quân khu, che giấu đi những hơi thở gấp gáp và những ý định đen tối đang nảy mầm trong lòng hai kẻ đã từng yêu nhau đến phát điên.