Tiếng gõ cửa vang lên khô khốc trong hành lang vắng lặng của dãy nhà chỉ huy. Khôi đứng đó, cơ thể vẫn còn hầm hập sức nóng sau 20 vòng chạy phạt. Anh đã tắm vội dưới làn nước lạnh buốt của nhà tắm chung, nhưng dường như nó chẳng thể dập tắt được ngọn lửa âm ỉ trong lồng ngực. Anh mặc bộ quân phục mới, phẳng phiu nhưng lớp vải thô vẫn cọ xát vào những vết xước trên vai, nhắc nhở anh về sự hiện diện của cô.
"Vào đi."
Khôi đẩy cửa. Căn phòng của Diễm không bật đèn trần, chỉ có duy nhất chiếc đèn bàn tỏa ra ánh sáng vàng dịu nhẹ, đổ những bóng dài lên những chồng hồ sơ và tấm bản đồ tác chiến treo trên tường. Diễm không ngồi ở bàn làm việc. Cô đang đứng bên kệ sách, tay cầm một tách trà bốc khói nghi ngút.
Cô đã trút bỏ bộ quân phục cứng nhắc, thay vào đó là chiếc váy ngủ bằng lụa satin màu đen, khoác bên ngoài là chiếc áo choàng mỏng cùng màu. Sự thay đổi đột ngột từ một chỉ huy thép sang một người phụ nữ mềm mại, đầy nữ tính khiến Khôi sững lại ngay ngưỡng cửa.
"Đóng cửa lại," cô ra lệnh, giọng thấp hơn thường ngày, mang theo một độ rung huyền ảo.
Khôi làm theo, tiếng khóa chốt thanh mảnh vang lên trong sự im lặng tịch mịch. Anh tiến lại gần bàn làm việc, giữ đúng khoảng cách ba bước chân.
"Báo cáo Thượng tá, binh nhì Trần Khôi đã hoàn thành hình phạt."
Diễm chậm rãi quay lại, đặt tách trà xuống bàn. Cô không nhìn vào mắt anh ngay, mà nhìn vào bàn tay Khôi đang nắm chặt bên hông, những đốt ngón tay trắng bệch vì gồng sức. Cô tiến lại gần, mùi hương hoa linh lan – thứ mùi đã ám ảnh anh suốt ba năm qua – giờ đây đậm đặc đến mức khiến anh choáng váng.
"Anh vẫn dùng loại xà phòng quân nhu rẻ tiền đó sao?" Diễm hỏi, cô đứng sát đến mức Khôi có thể nghe thấy tiếng lụa sột soạt theo từng nhịp thở của cô.
Cô đưa tay lên, không phải để chỉnh quân phục, mà là để chạm vào vết sẹo mờ nơi xương quai xanh của anh, nơi cổ áo sơ mi đang mở cúc. Đầu ngón tay cô mềm mại, lướt đi trên da thịt anh như một sự tra tấn ngọt ngào. Khôi nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm của cô len lỏi vào từng tế bào.
"Diễm... đừng," anh khàn giọng, danh xưng cấp bậc đã bị bản năng xóa nhòa.
"Đừng gì? Đừng nhắc anh nhớ về những đêm ở lán trại biên thùy, hay đừng nhắc anh nhớ về việc anh đã bỏ lại tôi mà không một lời từ biệt?"
Diễm áp sát cơ thể mình vào anh. Lớp lụa mỏng chẳng thể ngăn cản được sự va chạm của hai trái tim đang đập loạn nhịp. Khôi có thể cảm nhận được sự mềm mại của bộ ngực cô đang ép sát vào lồng ngực mình, và hơi thở thơm nồng vị trà của cô phả lên môi anh.
Ký ức ùa về như một cơn lũ. Những nụ hôn vụng trộm sau giờ tập, những lời thề nguyện dưới bóng cây hoa sữa... tất cả trộn lẫn với sự thèm khát hiện tại. Khôi cảm thấy đôi chân mình như muốn quỵ xuống. Dưới lớp quần quân dụng, sự khao khát lại trỗi dậy, mạnh mẽ và hung bạo hơn bao giờ hết. Sự cứng nhắc ấy tì thẳng vào hông Diễm, như một lời thú nhận trần trụi nhất về việc anh chưa bao giờ ngừng khao khát cô.
Diễm khẽ rên rỉ, một âm thanh nhỏ xíu thoát ra từ kẽ răng. Cô không lùi lại, mà ngược lại, cô dùng hai tay ôm lấy gáy anh, kéo đầu anh cúi thấp xuống.
"Anh ghét tôi vì đã hành hạ anh, hay anh ghét chính mình vì vẫn còn 'phản ứng' với người phụ nữ này?" cô thì thầm, đôi môi cô chỉ cách môi anh vài milimet.
Trong khoảnh khắc đó, kỷ luật quân đội, danh dự người lính và cả những quy tắc đạo đức đều trở nên vô nghĩa. Chỉ còn lại mùi hương của ký ức và sức hút của hai cơ thể đã quá lâu không được chạm vào nhau. Khôi siết chặt eo cô, tay anh nhấn mạnh vào lớp lụa mềm, cảm nhận trọn vẹn đường cong của cơ thể cô.
Tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường như nhịp đếm ngược của sự bùng nổ. Không gian hẹp của phòng chỉ huy dường như không còn đủ chỗ cho sự căng thẳng này. Diễm nhắm mắt lại, chờ đợi một sự đổ vỡ, một nụ hôn sẽ phá tan tất cả những gì họ cố gắng xây dựng suốt ba năm qua.
Nhưng đúng lúc đó, tiếng loa phóng thanh ngoài sân vang lên thông báo giờ giới nghiêm, kèm theo tiếng bước chân của tổ tuần tra đi ngang qua hành lang.
Khôi giật mình buông cô ra, hơi thở dồn dập, đôi mắt vẩn đục vì ham muốn vẫn chưa kịp tan biến. Diễm đứng tựa vào bàn, áo choàng hơi xộc xệch, nhìn anh với ánh mắt vừa thách thức vừa chứa chan tình ý.
"Về phòng đi, binh nhì," cô nói, giọng đã lấy lại chút điềm tĩnh nhưng vẫn còn run rẩy. "Sáng mai, trên thảm tập CQC, tôi muốn thấy anh giữ được sự 'cứng cỏi' này... theo đúng nghĩa của một người lính."
Khôi quay lưng bước đi, bóng lưng anh run lên vì kìm nén. Anh biết, đêm nay sẽ là một đêm trắng nữa, và cuộc huấn luyện ngày mai trên thảm tập sẽ là nơi mà ranh giới giữa kỷ luật và dục vọng sẽ hoàn toàn bị xóa sạch.