MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNam Binh Nhì Ở Cấm Khu NữChương 8: CẬN CHIẾN – TRÒ CHƠI KHỐNG CHẾ

Nam Binh Nhì Ở Cấm Khu Nữ

Chương 8: CẬN CHIẾN – TRÒ CHƠI KHỐNG CHẾ

997 từ · ~5 phút đọc

Phòng tập CQC vào buổi sáng sớm ngập trong mùi cao su nồng và mùi mồ hôi cũ còn vương lại trên những tấm thảm xanh sẫm. Ánh nắng xuyên qua những ô cửa sổ cao, rọi xuống tạo thành những vệt sáng lấp lánh bụi. Khôi đứng giữa thảm, đôi chân trần bám chặt vào bề mặt nhám, bắp chân gồng lên săn chắc như những khối đại đá.

Hôm nay, các nữ quân nhân tập trung đông hơn thường lệ. Họ đứng quanh rìa thảm, những gương mặt trẻ trung hiện rõ vẻ háo hức lẫn tò mò. Sự xuất hiện của một nam binh giữa trung tâm huấn luyện nữ luôn là một sự kiện, nhất là khi đối thủ của anh lại chính là "đóa hồng đen" Hoàng Ngọc Diễm.

"Binh nhì Khôi, lên thảm."

Diễm bước ra. Cô không mặc áo khoác chỉ huy, chỉ có chiếc áo thun lính màu xanh ô-liu bó sát và chiếc quần tập co giãn chuyên dụng. Mái tóc cô cột chặt thành một búi nhỏ phía sau gáy. Không có vẻ gì là lơi lả như trong phòng làm việc đêm qua, Diễm lúc này là một cỗ máy chiến đấu thực thụ. Nhưng đối với Khôi, sự khép kín đó lại càng làm bật lên những đường cong đầy lực lưỡng và mời gọi.

"Nguyên tắc rất đơn giản," Diễm nói, giọng cô vang vọng trong phòng tập. "Kẻ nào bị ép nằm sàn và bị khóa chặt trong 3 giây, kẻ đó thua. Không có ngoại lệ cho bất cứ ai."

Cô bước vào vòng tròn, đứng đối diện với Khôi. Khoảng cách thu hẹp lại. Khôi ngửi thấy mùi nhựa cao su và cả mùi hương cơ thể đặc trưng của Diễm đang nóng lên theo nhịp vận động.

"Tấn công tôi đi," cô thách thức, đôi mắt lấp lánh một tia sáng nguy hiểm.

Khôi lao tới. Anh không dùng hết sức mạnh của một đặc nhiệm, nhưng tốc độ vẫn đủ khiến những người xem phải trầm trồ. Diễm nhanh nhẹn lách người, tay cô bám lấy vai anh, lợi dụng đà tiến của Khôi để thực hiện một cú quật vai điệu nghệ.

Rầm!

Khôi ngã xuống thảm, nhưng ngay lập tức anh dùng chân móc lấy cổ chân cô, kéo Diễm ngã cùng. Hai cơ thể xoắn lấy nhau trên mặt thảm nhám. Trong một khoảnh khắc, Khôi nằm đè lên người Diễm. Lồng ngực anh ép chặt vào bộ ngực đầy đặn đang phập phồng của cô. Qua lớp áo thun mỏng dính vì mồ hôi, anh cảm nhận được sự mềm mại ẩn sau lớp cơ bụng săn chắc của người phụ nữ.

Diễm rên nhẹ một tiếng, không phải vì đau mà vì sự va chạm quá đỗi trực diện. Cô không chịu thua, đôi chân dài của cô quàng qua hông Khôi, thực hiện một đòn khóa tam giác (Triangle choke). Đùi cô kẹp chặt lấy cổ và một bên vai anh, ép cơ thể Khôi dán sát vào vùng bụng dưới của mình.

Khôi thấy máu trong người như sôi lên. Vị trí này thật quá nghiệt ngã. Mặt anh chỉ cách vùng nhạy cảm của Diễm một lớp vải mỏng. Hơi nóng và mùi hương từ cơ thể cô tỏa ra khiến mọi dây thần kinh của anh tê dại. Anh cố gắng dùng tay để gỡ đòn khóa, nhưng mỗi lần anh cử động, sự cọ xát giữa hai cơ thể lại càng trở nên dữ dội hơn.

Dưới lớp quần tập, bản năng của Khôi lại bùng phát mạnh mẽ. Sự cứng nhắc đó thúc mạnh vào hông Diễm giữa sự chứng kiến của hàng chục nữ binh. Khôi thấy nhục nhã, nhưng hưng phấn lại chiếm ưu thế.

Diễm cảm nhận được sự biến đổi đó rất rõ ràng. Cô không buông ra, ngược lại còn siết chặt đôi chân hơn, ép hông mình sát vào sự "phản kháng" của anh. Cô cúi thấp đầu, thì thầm vào tai Khôi giữa tiếng thở dốc:

"Anh thua rồi, binh nhì. Cơ thể anh... còn trung thực hơn cả lời nói của anh."

Cô bất ngờ lật ngược tình thế, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể ép Khôi nằm sấp xuống thảm. Cô ngồi lên lưng anh, tay kéo ngược cánh tay Khôi ra sau, khóa chặt. Tư thế này khiến Khôi hoàn toàn bất lực. Vùng hạ bộ của anh bị ép chặt xuống thảm cao su, sự đau đớn trộn lẫn với khoái cảm tột độ khi mỗi lần anh cựa quậy là một lần cảm nhận được sức nặng của Diễm trên lưng mình.

"Một... hai... ba. Kết thúc," Diễm công bố, giọng cô hơi run rẩy.

Cô buông anh ra và đứng dậy, nhanh chóng chỉnh lại vạt áo thun đã bị xô lệch, để lộ một khoảng da bụng trắng ngần mướt mồ hôi. Đám đông nữ binh vỗ tay tán thưởng, nhưng không ai biết được cuộc chiến tâm lý đầy gợi dục vừa diễn ra trong bóng tối của những đòn thế.

Khôi vẫn nằm trên thảm thêm vài giây, mặt áp xuống lớp cao su lạnh lẽo để giấu đi sự bối rối và khao khát đang trào dâng. Anh biết Diễm đã thắng, không phải bằng võ thuật, mà bằng cách dùng chính cơ thể cô làm vũ khí để tước bỏ mọi sự phòng vệ cuối cùng của anh.

Khi Khôi đứng dậy, Diễm đã đi về phía cửa. Cô dừng lại, quay đầu nhìn anh, một nụ cười nửa miệng đầy quyền lực hiện lên:

"Về phòng tắm rửa đi. Và nhớ... kỷ luật không nằm ở nắm đấm, nó nằm ở việc anh có điều khiển được 'thứ' đang trỗi dậy dưới kia hay không."

Khôi nhìn theo bóng dáng cô, đôi tay anh vẫn còn run vì hơi ấm còn sót lại trên da thịt. Trò chơi khống chế này chỉ mới bắt đầu, và anh hiểu rằng, mình sẽ còn phải "thua" thêm rất nhiều lần nữa.