MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNam Binh Nhì Ở Cấm Khu NữChương 9: RANH GIỚI MONG MANH

Nam Binh Nhì Ở Cấm Khu Nữ

Chương 9: RANH GIỚI MONG MANH

967 từ · ~5 phút đọc

Cơn mưa rừng bất chợt đổ ập xuống quân khu, biến không gian thành một màn trắng xóa và đặc quánh mùi đất ẩm. Khôi đang giúp tổ hậu cần di dời lô quân phục mới về kho thì cánh cửa sắt nặng nề phía sau bỗng sập mạnh do một luồng gió lốc. Tiếng rầm vang dội kết thúc bằng một tiếng cạch khô khốc của ổ khóa bị kẹt từ bên ngoài.

Trong kho quân nhu lúc này chỉ còn ánh sáng yếu ớt hắt ra từ chiếc đèn pin trên tay Khôi. Và ở góc phòng, giữa những kiện hàng xếp cao ngất ngưởng, Diễm đang đứng đó. Cô vừa đi kiểm kê đột xuất thì bị kẹt lại cùng anh.

"Chốt khóa bị gỉ sét rồi. Phải đợi tổ tuần tra đi ngang qua mới gọi người mở được," Khôi nói, giọng anh trầm đục vang vọng trong không gian kín mít, thoang thoảng mùi vải mới và mùi gỗ mục.

Diễm không tỏ vẻ lo lắng. Cô bước lại gần chiếc bàn gỗ duy nhất trong kho, thong thả ngồi xuống. Chiếc quần tập của buổi sáng vẫn còn đó, nhưng cô đã khoác thêm một chiếc áo khoác mỏng phía ngoài. Ánh đèn pin trên tay Khôi vô tình lướt qua đôi chân dài đang vắt chéo của cô, rồi dừng lại ở khuôn mặt Diễm.

"Tắt đèn đi, Binh nhì. Anh định lãng phí pin hay định dùng nó để soi xét tôi?"

Khôi tắt đèn. Bóng tối ngay lập tức bao trùm lấy cả hai, chỉ còn lại tiếng mưa gào thét trên mái tôn và hơi thở của hai con người đang ở rất gần nhau. Trong bóng tối, các giác quan khác của Khôi trở nên sắc bén một cách bất thường. Anh ngửi thấy mùi hoa linh lan quen thuộc, giờ đây trộn lẫn với hơi ẩm của cơn mưa bám trên tóc Diễm.

"Lại đây," Diễm ra lệnh. Một mệnh lệnh nhỏ nhẹ nhưng mang sức nặng của ngàn cân.

Khôi bước tới trong vô định, cho đến khi đầu gối anh chạm vào cạnh bàn, ngay sát đùi cô. Anh có thể cảm nhận được sức nóng tỏa ra từ cơ thể Diễm. Diễm đưa tay ra, bắt lấy bàn tay anh trong bóng tối. Những ngón tay cô luồn vào kẽ tay anh, đan chặt lấy nhau. Một sự gắn kết thầm lặng và đầy tội lỗi.

"Trên thảm tập sáng nay... anh đã rất vất vả để kìm nén, đúng không?" Diễm thì thầm. Hơi thở của cô phả thẳng vào vùng bụng của Khôi khi anh đang đứng trước mặt cô.

Cô không đợi anh trả lời. Bàn tay còn lại của Diễm bắt đầu thực hiện một cuộc hành trình nguy hiểm. Cô lướt dọc theo thắt lưng da của anh, rồi dừng lại ở chiếc cúc quần đồng phục. Khôi đứng sững lại như tượng đá, toàn bộ cơ bắp trên người gồng cứng.

"Thượng tá... chúng ta đang ở trong kho quân khu," Khôi cố gắng dùng chút lý trí cuối cùng để cảnh báo.

"Ở đây không có Thượng tá. Chỉ có người phụ nữ mà anh đã từng phát điên vì muốn có được," Diễm đáp lại bằng một giọng điệu mị hoặc.

Cô đột ngột đứng dậy, ép Khôi lùi lại phía sau cho đến khi lưng anh chạm vào những kiện vải mềm mại. Diễm áp sát người vào anh, dùng đôi bàn tay mềm mại nhưng đầy chủ đích vuốt ve lồng ngực đang phập phồng của Khôi qua lớp áo. Khi cô cọ xát cơ thể mình vào anh, Khôi cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Dưới lớp vải kaki, sự phản kháng của bản năng lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, thúc thẳng vào vùng bụng dưới của Diễm.

Diễm khẽ bật ra một tiếng thở dốc đầy thỏa mãn. Cô vùi mặt vào cổ anh, nhấm nháp làn da mặn chát vị mồ hôi và nước mưa. Bàn tay cô không dừng lại, cô luồn vào dưới gấu áo sơ mi của Khôi, chạm vào những múi cơ bụng săn chắc đang co thắt từng nhịp theo hơi thở dồn dập của anh.

"Anh cứng nhắc như một họng súng vậy, Trần Khôi," cô cười khẽ, những đầu ngón tay lướt qua vùng nhạy cảm nhất của anh qua lớp vải, khiến Khôi suýt nữa thì khuỵu ngã.

Ranh giới giữa kỷ luật và ham muốn lúc này mỏng manh như một sợi tóc. Khôi siết chặt lấy eo Diễm, nhấc bổng cô lên đặt ngồi lên một kiện hàng cao. Anh chen vào giữa hai chân cô, để sự khao khát của mình tìm thấy một điểm tựa vững chắc. Sự va chạm trực diện, thô bạo nhưng đầy kìm nén khiến cả hai đều run rẩy.

Tiếng mưa ngoài kia vẫn rơi, như muốn che giấu đi những âm thanh tội lỗi trong kho quân nhu. Họ đứng đó, trong bóng tối, chỉ có sự giao thoa của hai linh hồn và hai thể xác đang bùng cháy. Khôi biết, nếu lúc này cửa kho mở ra, sự nghiệp và danh dự của cả hai sẽ tan tành. Nhưng trong cơn say của da thịt, nỗi sợ hãi đó chỉ càng làm tăng thêm sự hưng phấn điên dại.

"Nếu có ai thấy..." Khôi thầm thì, giọng anh lạc đi.

"Thì cứ để họ thấy," Diễm đáp, đôi môi cô tìm kiếm môi anh trong bóng tối, một nụ hôn nồng cháy và tuyệt vọng bắt đầu.

Cánh cửa sắt vẫn khóa chặt, ngăn cách thế giới kỷ luật thép bên ngoài với vùng xám đầy bản năng bên trong. Một ranh giới đã chính thức bị bước qua, và sau đêm nay, sẽ không còn đường lui cho cả hai.