MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNam Binh Nhì Ở Cấm Khu NữChương 10: ĐÊM GÁC TRẮNG

Nam Binh Nhì Ở Cấm Khu Nữ

Chương 10: ĐÊM GÁC TRẮNG

919 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn pha từ đài quan sát quét qua sân đại đội theo một chu kỳ đều đặn, để lại những khoảng tối sâu thẳm và im lìm giữa các dãy nhà. Khôi đứng gác tại vọng gác số 2, ngay lối vào khu vực nhà chỉ huy. Khẩu súng trường khoác trên vai nặng trịch, nhưng nó không nặng bằng những suy tưởng đang bủa vây tâm trí anh.

Sau nụ hôn tội lỗi trong kho quân nhu, mỗi lần đối diện với Diễm trên thao trường, Khôi đều thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Sự kìm nén không còn là một trạng thái, nó đã trở thành một cơn đau thể xác âm ỉ.

"Đồng chí trực ban, báo cáo tình hình."

Giọng nói vang lên đột ngột giữa đêm đen khiến Khôi siết chặt thân súng. Diễm xuất hiện từ phía bóng tối của hàng cây xà cừ. Cô mặc bộ quân phục dã chiến chỉnh tề, nhưng không đội mũ, để mặc mái tóc hơi rối xõa nhẹ trên bờ vai. Dưới ánh trăng mờ, khuôn mặt cô trắng xanh, đôi mắt ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng đầy quyết liệt.

"Báo cáo Thượng tá, khu vực an toàn. Không có biến động," Khôi hô vang, cố giữ giọng mình không run rẩy, nhưng yết hầu anh chuyển động mạnh mẽ.

Diễm không đi tiếp. Cô bước vào bên trong vọng gác nhỏ hẹp, nơi chỉ vừa đủ chỗ cho hai người đứng sát nhau. Hơi ấm từ cơ thể cô lập tức lấp đầy không gian chật chội, đánh thức những ký ức da thịt vừa mới chớm nở.

"Tôi không ngủ được," cô nói, giọng thấp và khàn, đánh mất vẻ uy nghiêm của một chỉ huy. "Căn phòng đó quá rộng, và mùi hương của anh trong kho hôm qua vẫn còn ám vào gối của tôi."

Khôi đứng bất động, mắt nhìn thẳng về phía bóng đêm ngoài kia, nhưng toàn bộ giác quan đều đặt vào người phụ nữ bên cạnh. "Thượng tá, cô đang vi phạm kỷ luật trực ban."

Diễm khẽ cười, một tiếng cười tự giễu. Cô tiến lại gần, bàn tay thon dài lướt nhẹ trên nòng súng lạnh lẽo của anh, rồi trượt xuống bao tay, chạm vào những ngón tay đang run rẩy của Khôi.

"Anh nói về kỷ luật khi mà trái tim anh đang đập nhanh đến mức tôi có thể nghe thấy qua lớp áo giáp này sao?"

Cô bất ngờ xoay người Khôi lại, ép anh vào bức tường gỗ của vọng gác. Trong bóng tối lờ mờ, ánh mắt Diễm rực cháy một sự khao khát điên dại. Cô đưa tay cởi nhẹ chiếc cúc áo trên cùng của Khôi, luồn những ngón tay mát lạnh vào bên trong, chạm vào làn da nóng hổi của anh.

Khôi nhắm mắt lại, hơi thở dồn dập. Anh biết, chỉ cần một tiếng động nhỏ, một ánh đèn pha quét trúng vào đây, sự nghiệp của Diễm sẽ kết thúc. Nhưng sự nguy hiểm đó lại giống như một loại độc dược kích thích, khiến bản năng đàn ông trong anh trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Dưới lớp quần quân dụng, sự cứng nhắc đã đạt đến giới hạn, thúc mạnh vào vùng hông mảnh dẻ của cô.

Diễm rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, cô rướn người hôn lên yết hầu của anh, hàm răng day nhẹ vào vùng da nhạy cảm. "Đêm nay dài quá, Khôi ạ..."

"Diễm... đội tuần tra sắp quay lại đây," Khôi thầm thì, tay anh siết chặt lấy eo cô, kéo sát vào mình như muốn khảm cô vào da thịt.

Sự tiếp xúc trực diện qua những lớp vải thô ráp tạo nên một sự cọ xát đầy hưng phấn. Khôi cảm nhận được sự mềm mại của cơ thể Diễm đang tan chảy dưới bàn tay mình. Anh luồn tay xuống dưới gấu áo cô, chạm vào vùng thắt lưng trần mịn màng, nơi mồ hôi đang rịn ra vì sự căng thẳng.

Cộp. Cộp. Cộp.

Tiếng giày đinh của đội tuần tra nữ vang lên từ phía xa, đều đặn và khô khốc trên mặt đường sỏi. Khôi giật mình, lý trí đột ngột quay trở lại. Anh dùng sức đẩy nhẹ Diễm ra, đôi mắt anh nhìn cô đầy vẻ cầu khẩn lẫn đau đớn.

Diễm đứng thẳng lại, chỉnh lại cổ áo, nhưng đôi môi cô vẫn còn đỏ mọng và hơi thở vẫn còn đứt quãng. Cô nhìn Khôi một lần cuối, một cái nhìn chứa đựng sự chiếm hữu tuyệt đối, rồi lùi lại vào bóng tối của hàng cây ngay trước khi ánh đèn pin của đội tuần tra quét tới.

"Báo cáo đồng chí Thượng tá!" Tiếng đội trưởng tuần tra vang lên khi thấy bóng dáng Diễm đi ra từ khu vực vọng gác.

"Tôi đi kiểm tra đột xuất công tác trực đêm. Đồng chí Khôi thực hiện rất tốt. Tiếp tục nhiệm vụ," Diễm đáp, giọng nói lại trở nên lạnh lùng và uy nghiêm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Khôi đứng lại trong vọng gác, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Anh cầm khẩu súng, tay vẫn còn vương mùi hương hoa linh lan của cô. Đêm gác trắng này sẽ còn kéo dài vô tận, bởi anh biết, sự lén lút này đã trở thành một cơn nghiện, và mỗi lần gặp gỡ đều là một lần họ đánh cược cả cuộc đời mình trên ranh giới của dục vọng.