MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNăm năm ngứa ngáyChương 15

Năm năm ngứa ngáy

Chương 15

1,082 từ · ~6 phút đọc

Trời đổ mưa lất phất.

Nhạc Dư bung ô tìm thấy Trình Hoan đang ngồi thụp trước cửa một cửa hàng tiện lợi, người run lẩy bẩy.

“Trình Hoan.”

Nghe thấy có người gọi mình, cô bé ngẩng đầu, nước mắt lập tức trào ra. Nhạc Dư nhìn mà xót xa, không chỉ vì tiếng khóc mà còn vì hai vết cào và dấu bàn tay hằn rõ trên mặt cô bé. Không biết ở những chỗ cô không thấy còn bao nhiêu vết thương nữa.

Cô không tra hỏi, chỉ lặng lẽ bước tới, nghiêng ô về phía Trình Hoan: “Trước hết về nhà với cô nhé.”

Thấy cô bé lùi lại theo phản xạ, Nhạc Dư vội bổ sung: “Về nhà cô.”

Lúc này Trình Hoan mới thả lỏng, quệt nước mắt. Mi mắt bị chà xát nhiều lần ran rát, hẳn là đã trầy da. Cô bé khẽ nói: “Cô ơi, chân em đau quá.”

Cuối cùng Nhạc Dư dìu cô bé đi.

Cô không đưa cô bé đến căn hộ của Hoắc Tuân mà về căn nhà ở phố Hạnh Kiều. Nhà đó mang tên cô, ai ở qua đêm là do cô quyết định. Về chuyện này, cô với Hoắc Tuân rạch ròi, của ai người nấy giữ, yêu nhau không có nghĩa là mọi thứ đều chung chạ.

Dù ở với nhau đã lâu, ranh giới ấy vốn đã mờ đi, nhưng Nhạc Dư cố chấp giữ cho rõ, để sau đỡ phải lôi thôi. Như chuyện nhà cửa, căn hộ của Hoắc Tuân có rộng đến đâu cũng không cho cô cảm giác an toàn bằng ổ nhỏ của mình.

“Em ngồi đây nhé, để cô đi rót nước.”

Trình Hoan vội vàng níu Nhạc Dư lại, “Cô ơi, không cần đâu ạ… em… em có thể vào nhà vệ sinh được không?”

Bàn tay nhỏ gầy siết lấy tay mình khiến Nhạc Dư mềm lòng: “Được chứ.”

Sau khi Trình Hoan vào nhà vệ sinh, Nhạc Dư vẫn ra bếp đun nước. Căn hộ cách âm không tốt, vừa lôi ấm đun ra thì cô nghe tiếng nức nở vọng ra kha khẽ. Cô lặng người một lúc, thở dài, mở vòi nước thật to để át đi tiếng khóc nghẹn ấy.

Đợi nước sôi rồi, sau khoảng mười phút Trình Hoan mới bước ra. Cô bé không khóc nữa, rửa mặt xong, hai bên má vẫn hằn mấy vệt đỏ chói mắt sưng tấy, rịn tơ máu.

Nhạc Dư biết, những vết nhỏ thế này mới đau dai dẳng nhất.

“Uống nước đi.” Cô đưa cốc cho cô bé.

Trình Hoan nhấp từng ngụm, đợi mãi không thấy cô giáo hỏi, cuối cùng tự kể ra. Là bố dượng cô bé, tên Bành Vĩ ra tay.

“Mẹ em nhát, lệ thuộc vào ông ta, nói gì nghe nấy, hiếm khi cãi lại. Trước đây ông ta đánh em, em còn mách mẹ, sau phát hiện mách cũng vô ích nên em bỏ luôn.”

“Cả nhà ăn mặc đi lại đều dựa vào ông ta, mẹ không dám trái ý, em càng không dám. Nhưng mà…” Như chạm vào ký ức xấu, Trình Hoan nghẹn lại, nhắm mắt: “Ông ta không phải là người.”

Nghe đến đây, Nhạc Dư đã đoán được đại khái, nhưng cô không biết nên làm gì, nói gì. Với chuyện này, nhiều lắm cô cũng chỉ là người ngoài, dù muốn can thiệp, cô cũng bất lực vì ngoài thẩm quyền. Cô từng chê Hoắc Tuân lạnh lùng, đến lúc thật sự gặp việc, bản thân cô cũng chẳng khá hơn bao nhiêu. Nghĩ đến Hoắc Tuân, cô không khỏi tự hỏi: nếu là anh, anh sẽ làm gì?

Trút được nỗi lòng, chỉ riêng việc được Nhạc Dư kiên nhẫn lắng nghe cũng đủ làm Trình Hoan thấy mãn nguyện, bình tâm hơn hẳn: “Cô ơi, cô đừng nói ra nhé?”

“Ừ, cô không nói đâu.”

Đã hứa vậy thì ngay cả ý kiến của Hoắc Tuân cô cũng sẽ không hỏi.

Nhà có hai phòng, một lớn một nhỏ, phòng nhỏ là phòng sách có giường sofa. Nhạc Dư lấy hai chiếc chăn trải giường, dỗ Trình Hoan nằm nghỉ, trước khi khép cửa còn dặn: “Cô ở phòng bên, có gì gõ cửa là cô nghe thấy.”

“Vâng ạ. Em cảm ơn cô.” Trình Hoan ngoan ngoãn gật đầu.

Nhạc Dư về phòng, cất hộp thuốc xong thì ngồi ngẩn ra, nhìn lại đồng hồ, thấy đã qua nửa tiếng. Cổ họng đau rát, cô uống ngụm nước mà vẫn không đỡ, miệng khô như nuốt phải cát.

Có lẽ sắp bị cảm rồi.

Lúc đón Trình Hoan, sợ vết thương cô bé nhiễm trùng, Nhạc Dư gần như nghiêng hết ô về phía cô học trò, bản thân thì hứng mưa suốt đoạn đường. Tâm lý mách bảo khiến cơn khát gia tăng, đầu cũng bắt đầu nhưng nhức.

Cô leo lên giường, sắp ngủ thì sực nhớ đến Hoắc Tuân, gắng nhắn cho anh một tin. Chẳng mấy chốc có điện thoại gọi đến.

“Xử lý xong chưa?” Anh hỏi.

Nhạc Dư đáp xong rồi, lại nói: “Đêm nay em ở bên Hạnh Kiều.”

“Sao lại ở bên đó…”

Anh hỏi một tràng, song cô nghe không rõ, mơ màng ừ một tiếng rồi thiếp đi.

***

Vừa vào nhà, Hoắc Tuân đã thấy lạ. Trong phòng tối om, anh bật đèn, cùng lúc có tiếng xả nước vang lên từ nhà vệ sinh. Anh men theo tiếng đi qua, cửa bật mở, một người lạ bước ra ngoài.

Hoắc Tuân khựng lại. Dù anh chưa tiến thêm, Trình Hoan vẫn giật bắn mình, hoảng sợ ôm chặt tay trước ngực thủ thế, hạ giọng khàn khàn: “Chú là ai!”

Không ngờ Nhạc Dư lại đưa học trò về. Thấy vết thương trên tay và mặt người đối diện, anh đoán ra thân phận cô bé, bèn nói: “Chú là Hoắc Tuân, đến tìm cô Nhạc Dư. Cô ấy đâu rồi?”

Anh lịch sự khom lưng vì cao hơn cô bé rất nhiều, ngũ quan sắc nét, mắt đen như mực. Trình Hoan sững một nhịp, rồi nhớ ra đây là nhà cô giáo, tránh đi ánh mắt anh, lắp bắp: “Cô… cô ở trong phòng ạ.”

“Cảm ơn.” Nói rồi anh lách qua, đi về phía phòng ngủ.

Trình Hoan vội chặn anh lại: “Rốt cuộc chú là ai ạ? Sao lại tùy tiện vào nhà người khác?”

Hoắc Tuân cau mày, nhìn cô bé như thể câu hỏi quá dư thừa. Anh lùi nửa bước giữ khoảng cách, đáp: “Chú là bạn trai của cô Nhạc.”

“Giờ cháu cho chú đi qua được chứ?”