MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNăm năm ngứa ngáyChương 14

Năm năm ngứa ngáy

Chương 14

862 từ · ~5 phút đọc

Tình cờ tối nay họ lại thuê đúng căn phòng lần trước.

Nhạc Dư bị Hoắc Tuân đè xuống giường, áo sơ mi mở toang, nửa dưới trần như nhộng. Cô tự giác dang rộng hai chân, dùng tay giữ chặt đầu gối, đón lấy cây gậy thịt ra vào không nghỉ. Mép khe đầm đìa dịch thể, đùi trong tê dại vì những cú va đập dồn dập.

“Ưm… mạnh nữa đi anh.”

Có lẽ vì không khí đưa đẩy, Hoắc Tuân nhận ra đêm nay hai người ăn ý lạ thường. Anh tăng nhịp hông, thầm nghĩ về sau nên ra khách sạn nhiều hơn, nhà có rộng đến mấy thì rốt cuộc cũng chỉ có bấy nhiêu chỗ.

Anh chống tay áp sát người cô, cả hai cứ thế chăm chú nhìn nhau giữa lúc thân dưới còn đang hòa vào nhau không dứt. Mồ hôi nhỏ xuống mi mắt Nhạc Dư, cô chớp mắt, Hoắc Tuân bất ngờ chặn môi cô, nếm trọn vị ngọt trong khoang miệng.

Nụ hôn trượt dọc xuống, lướt qua xương quai xanh, đầu lưỡi anh liếm trên da thịt mịn màng, khiến cơ thể bên dưới run rẩy. Sau khi lưu luyến nơi đồi ngực vô số lần, anh ngậm đầu vú cô, khi mút mạnh khi mút nhẹ. Không chịu nổi kích thích, Nhạc Dư run rẩy ôm chặt lấy đầu anh, nước rỉ ra ròng ròng.

Bầu ngực nóng rực, nhũ hoa cứng ngắc bị lưỡi quét qua, thế công vừa đâm vừa mút của Hoắc Tuân khiến cô hoa mắt, ánh đèn trên trần cũng mờ đi.

Cô rên lên: “Nhanh quá… ưm…”

Ăn no bầu vú rồi, Hoắc Tuân ôm eo lật cô lại, cắm vào từ phía sau.

“Em kẹp anh chặt quá đấy.”

Khi vào từ sau, hai chân cô khép lại, khe nhỏ vì thế càng khít khao, vách thịt mềm nóng ép lấy gậy thịt thô to, như thể có ngàn vạn cái miệng thay nhau mút chỗ này chỗ kia, mang lại khoái cảm đê mê không dứt.

Ra vào mấy chục nhịp, Hoắc Tuân hôn khắp tấm lưng mịn của cô. Thèm hôn môi, anh xoay cằm cô lại, chưa kịp canh chuẩn đã cúi xuống dán môi lên. Lực rất vừa, không hề gây đau, Nhạc Dư hé miệng quấn lấy đầu lưỡi anh, nước bọt chảy ra lúc nào cũng chẳng hay, tiếng chóp chép xen giữa những tiếng rên vụn vỡ.

Nhưng hôn lâu cũng có cái dở, Nhạc Dư thấy mỏi cổ, bèn quay mặt né đi, nụ hôn nóng rực liền rơi xuống sau gáy. Tóc xõa xuống, cô vén ra sau tai, vài sợi ươn ướt dính trên ấn đường khiến cô ngứa ngáy.

Do những cú thúc từ sau, mặt Nhạc Dư cứ cọ vào chiếc gối mềm. Cô cắn một góc, bỗng ngực căng lên, Hoắc Tuân từ phía sau bóp lấy một bên bồng đảo.

“A… đừng! Đừng bóp!” Hai nụ hồng vừa bị mút sưng tấy, chạm nhẹ đã thấy nhói.

Thế nhưng trong đau lại lẫn từng con sóng khoái cảm, miệng thì bảo không, thân thể lại vô thức ưỡn về phía trước mặc anh nhào nặn. Cô thấy mình mâu thuẫn muốn chết, rõ không thích kích thích kiểu ấy, lại chẳng kìm được sự si mê với khoái lạc.

Quấn quýt hồi lâu, cảm giác muốn bắn ập tới, Hoắc Tuân bất ngờ rút ra, vỗ lên mông cô: “Bé ơi, xoay người nào.”

Nhạc Dư gật đầu lấy lệ rồi làm theo. Không ngờ vừa nằm vững, gậy thịt đã ngóc đầu đâm vào lút cán, sâu đến tận cùng, khiến cô ré lên, rên rỉ ầm ĩ, khe tiên lập tức ướt sũng sĩnh.

Vách thịt mềm ướt co rút dữ dội, khiến gậy thịt vừa đau vừa sướng, Hoắc Tuân nghển cổ, dồn hết hàng giao nộp cho cô.

Bóng đêm vô biên.

Những ngày tiếp đó, lịch của Nhạc Dư chỉ có hai điểm một đường: hoặc công ty Hoắc Tuân, hoặc chung cư. Cô thích ngủ ở phòng nghỉ của anh, chạy qua chạy lại cũng chẳng thấy phiền. Có lẽ thói quen nhiều năm đã mài giũa cô, chỉ cần được ở gần nhau, dẫu cách nhau một bức tường, người làm việc người ngủ, với cô thế là đủ tốt rồi.

Cô cũng nhận ra mình hơi làm mình làm mẩy. Ngủ ở đâu chẳng là ngủ? Vậy mà chỉ cần biết Hoắc Tuân ở ngay bên, dẫu không nằm cùng giường, chất lượng giấc ngủ của cô vẫn tăng lên thấy rõ. Rõ ràng lúc anh đi công tác cô vẫn sống rất vui, thế mà cứ hễ anh về là mọi tật xấu lại lòi ra.

Đúng là kỳ lạ.

Chớp mắt, kỳ nghỉ Quốc khánh chẳng dài chẳng ngắn chỉ còn lại hai ngày. Như những hôm trước, Nhạc Dư ngủ đến khi nắng lên, rửa mặt thay đồ rồi định đi tìm Hoắc Tuân ăn trưa.

Vừa ra khỏi cửa, điện thoại của cô đổ chuông. Cô gái ở đầu dây bên kia nói còn chẳng tròn câu, giọng mũi nặng đến mức chỉ cần nghe cũng đủ để Nhạc Dư mường tượng ra cả một chuỗi cảnh tượng.

Là Trình Hoan.