Nhạc Dư mơ một giấc mơ, mơ mình quay về năm hai mươi tuổi, cũng là năm cô gặp Hoắc Tuân.
Giữa học kỳ một năm hai, tiền sinh hoạt của cô bị lừa sạch. Không dám nói với gia đình, cũng không muốn xài tiền của Phan Bối, cô cắn răng ăn mì gói suốt một tuần. Phan Bối không đành lòng, giới thiệu cho cô một việc làm thêm: đứng lễ tân, một ngày ba trăm tệ, còn bao cơm trưa.
Với Nhạc Dư còn là sinh viên khi ấy, đúng là bánh nhân thịt rơi từ trên trời xuống. Vừa nghe xong, cô gật đầu ngay.
Cuối thu, gió không đến mức cắt da nhưng táp vào mặt vẫn tê cứng. Trong phòng thay đồ, Nhạc Dư khoác lên người bộ sườn xám xẻ tà tới giữa đùi, theo Phan Bối bước ra. Làn khí lạnh ập tới khiến cô vô thức xoa tay, chợt thấy nhớ hơi ấm của máy sưởi trong phòng.
Sự thật là cô sẽ phải đứng ngoài cửa khách sạn hứng gió đến tận khi tiệc tàn.
Kiếm tiền không dễ chút nào.
Nhạc Dư khụt khịt mũi, ghé lại nói nhỏ với Phan Bối đang đứng cạnh: “Mình phải đứng khoảng bao lâu?”
“Ít cũng phải bốn tiếng,” Phan Bối đáp, “giờ mấy người có tiền cứ lề mề. Không chịu nổi thì đổi người vào nghỉ cũng được, chỉ là bớt tiền thôi.”
Nhạc Dư gật đầu tỏ ý đã hiểu, liếc đôi bắp chân trần của bạn: “Bối Bối, cậu không lạnh à?”
“Tớ quen rồi.” Dừng một nhịp, cô bạn hỏi ngược: “Còn cậu?”
Nghĩ đến việc đã nhận tiền thì phải chuyên nghiệp, lại thấy quản lý đang tới gần, Nhạc Dư lập tức đứng thẳng tắp: “Không lạnh!”
Kỳ thực cô lạnh đến nổi da gà, run cầm cập mãi không hết.
Hôm đó cả nhóm đứng phơi gió đủ năm tiếng mới được nghỉ lấy hơi. Gót chân Nhạc Dư nhói buốt, đau như bị khoét mất một mảnh xương.
Tiệc tàn, cô cố nén đau, giữ nụ cười chào tiễn khách. Nhìn hơn chục đôi giày da lướt qua ngay trước mắt, cuối cùng cô cũng thở phào, ba trăm tệ đã vào tay.
May mà ca đầu nhận được là ca chiều, hơn buổi sáng năm mươi tệ. Cẩn thận nhét tiền vào túi, cô thay lại đồ, lười không tẩy trang, lúc ra khỏi khách sạn thì trời đã sụp tối.
Phan Bối hẹn đi ăn với bạn trai, dẫu đói đến ngực dán lưng, Nhạc Dư cũng không định làm bóng đèn. Cô xua tay bảo hai người cứ đi đi, trong đầu chỉ mong mau bắt xe buýt về trường xử nốt gói mì cuối cùng.
Nhưng đợi ở bến, cô chờ được không phải xe buýt, mà là một chiếc Sedan màu đen. Kính xe hạ xuống, cô nhận ra hai người bên trong, là khách mời chính của bữa tiệc tối nay.
“Tôi thấy chúng ta có vẻ cùng đường, cô có muốn quá giang không?”
Người lên tiếng ăn mặc lòe loẹt, nhưng ánh mắt Nhạc Dư lại hướng tới người ngồi phía sau anh ta.
Mọi người gọi anh là Giám đốc Hoắc.
“Nhạc Nhạc, dậy đi ăn thôi.”
Phiền thật.
Nhạc Dư tiện tay kéo gối trùm mặt, lại bị người kia gỡ ra. Bực bội mở mắt, gương mặt trước mắt chồng với gương mặt trong mơ, thời gian vô tình là thế mà chẳng nỡ để lại vết tích nào trên mặt anh.
“Giám đốc Hoắc?” Hoắc Tuân đưa tay sờ trán cô, ngạc nhiên: “Em vừa mơ à?”
Chứ còn gì nữa.
Nhạc Dư thấy tỉnh táo hơn, kéo anh nằm xuống rồi trèo lên người, áp má lên lồng ngực anh: “Em ngủ bao lâu rồi?”
“Năm tiếng.”
“Hèn chi.” Cô véo một cái lên cánh tay anh, nghe anh xuýt xoa mới hả dạ: “Trong mơ em đứng hứng gió lạnh đủ năm tiếng đấy!”
Tuy không rõ đầu đuôi, nhưng “xơ múi” thì Hoắc Tuân nhớ rất kỹ. Anh thản nhiên xoa nắn bờ mông cô: “Hay để anh sưởi cho em ấm nhé?”
Đáp lại là một tiếng “chát” giòn tan. Bàn tay trên mông càng siết mạnh.
Nhạc Dư uốn người: “Em đói rồi, ăn xong hẵng…” Chợt sượt qua thứ gì đó cứng rắn, cô tròn mắt: “Không phải chứ?”
“Anh là đàn ông bình thường.” Nói xong, Hoắc Tuân ôm cô ngồi dậy: “Thu xếp đồ đi, mình ra ngoài ăn.”
Nhạc Dư không dám quậy nữa, tụt xuống giường lấy túi với áo khoác. Ngoảnh lại thấy Hoắc Tuân chống tay lên gối mà hít sâu, trông dáng vẻ chưa được đáp ứng có phần chật vật, cô bật cười: “Ăn xong mình đi thuê phòng nhé, tối nay khỏi về.”
“Khách sạn nào?”
“Cái chỗ lần trước anh bày trò thảm thương để em giúp đó.”
Lần ấy giúp anh một phen, cô cũng tự đẩy mình vào cuộc.