MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNăm năm ngứa ngáyChương 12

Năm năm ngứa ngáy

Chương 12

1,194 từ · ~6 phút đọc

Sau tuần này là Quốc khánh, Nhạc Dư cũng như học sinh sẽ có một kỳ nghỉ dài xa xỉ.

“Cậu có đi chơi với tớ không?”

Nhạc Dư lắc đầu, chợt nhớ đầu dây bên kia Phan Bối đâu có nhìn thấy, bèn nói tiếp: “Thôi, tớ muốn ở cạnh Hoắc Tuân.”

“Hoắc Tuân á?” Phan Bối tặc lưỡi, “Mặt trời mọc đằng tây à? Anh ấy có thời gian để đón Quốc khánh với cậu hả?”

““Không, anh ấy không rảnh.” Nhạc Dư nói, “Tớ sẽ theo anh ấy đến công ty.”

Phan Bối: “…”

Cúp máy xong, Nhạc Dư bĩu môi với căn nhà trống vắng.

Tuy Hoắc Tuân không phải đi công tác, nhưng anh vẫn phải đi làm. Anh không như cô, có đợt là nghỉ trọn, sáng sớm đã đến công ty rồi.

Một mình rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, Nhạc Dư xuống giường vào bếp nướng mấy mẻ bánh quy nhỏ. Nếm thử thấy ổn, nghĩ của ngon phải biết chia, cô quyết định ghé công ty của Hoắc Tuân.

Nhạc Dư bắt đầu quen Hoắc Tuân từ năm hai đại học. Đến giờ, số lần cô đến công ty anh đếm trên một bàn tay là hết.

Vài năm trôi qua, cũng chỉ có mỗi trợ lý Sử theo Hoắc Tuân bảy năm là biết cô tồn tại. Lý do rất đơn giản, Nhạc Dư không muốn trộn lẫn cuộc sống của mình với anh.

Người quen chung càng nhiều, chẳng may chia tay lại càng ngượng.

Có điều, ở nhà lúc này chán quá, nhất là khi biết rõ hai người đang ở cùng một thành phố.

Những kỳ nghỉ dài trước đây, nếu Hoắc Tuân không ở bên, cô sớm đã rủ Phan Bối đi chơi. Bây giờ anh ở đây, đã không thể đi cùng mà còn “chiếm” thời gian của cô, đúng là… nhưng cô lại chẳng giận nổi, chỉ có thể thỏa hiệp với anh.

Vì niềm vui chiếm phần nhiều, nên chút càm ràm cũng theo gió mà bay biến.

Nhạc Dư tìm vài túi giấy gói bánh, gói lớn cho Hoắc Tuân, mấy gói nhỏ đưa trợ lý Sử để anh chia cho đồng nghiệp.

Ngồi lên taxi, ngắm những tòa cao ốc lướt qua ngoài cửa kính, Nhạc Dư nhớ lần đầu tới công ty tìm Hoắc Tuân.

Khi ấy mới quen chưa bao lâu, cô muốn tạo bất ngờ cho anh, trên đường đã tự biên cả loạt drama lố bịch như bị chặn ngoài cửa, lễ tân trở mặt, hay tình cờ gặp trai đẹp trong thang máy… mà rốt cuộc chẳng chuyện nào xảy ra.

Vừa đến chân tòa nhà đã gặp ngay trợ lý Sử, bình tĩnh đưa cô lên thẳng văn phòng Hoắc Tuân. Người trong cao ốc ai nấy bận tối mắt, liếc cô một cái cũng lười.

Đã thấy cụt hứng thì chớ, mà cụt hơn còn ở phía sau.

Hoắc Tuân đang họp, cô ngủ gật trong phòng nghỉ, đợi anh họp xong đến gọi dậy.

“Chảy nước miếng kìa,” là câu đâu tiên anh nói khi cô mở mắt, đời này khó mà quên được.

Xe dừng bánh, Nhạc Dư hoàn hồn, trả tiền bước xuống, suýt để quên cả túi bánh to tướng.

Trợ lý Sử đã đứng đợi từ trước. Nhận túi từ tay cô, trợ lý Sử báo cáo theo lối công việc: “Cô Nhạc, giám đốc đang họp, khoảng hai mươi phút nữa mới kết thúc.”

Nhạc Dư gật đầu: “Tôi thấy tin nhắn rồi.”

“À đúng rồi,” Trợ lý Sử ngừng một nhịp, “Giám đốc Hồ cũng đang ở văn phòng.”

“Hồ Đông Du à?”

Hồ Đông Du là bạn chí cốt của Hoắc Tuân, bề ngoài chỉn chu mà mồm miệng láu táu, tự xưng “Đao Lang1 Bắc Hoài” để dựng nên hình tượng vĩ đại, thật ra chỉ dọa được mấy người chưa gặp bao giờ.

1 刀郎 (Đao Lang) là nghệ sĩ nhạc pop/folk Trung Quốc, tên thật La Lâm, sinh năm 1971 tại Tứ Xuyên, có hình tượng nam tính.

Anh chàng có vóc dáng cao gầy, nếu ở thời cổ đại thì đúng kiểu thư sinh trắng trẻo yếu đuối, mong manh. Ấn tượng đầu của Nhạc Dư về chàng ta là đẹp trai, liếc một cái là quên béng cái danh “Đao Lang Bắc Hoài”.

Không những thế, anh chàng còn mồm mép tép nhảy, nói mười câu chỉ nghe được một, mà độ chân thật của câu ấy thì còn phải xem xét.

Theo lý, Nhạc Dư không nên làm bạn với kiểu người này, nhưng cô vốn nông cạn, thích ngắm mặt đẹp, hơn nữa vì đây là bạn thân nhất của Hoắc Tuân, khác với những mối xã giao ngoài, nên dù Hồ Đông Du có lấc cấc, cô vẫn sẵn lòng kết bạn.

Cô không chỉ nông cạn, mà còn rất biết nịnh.

Vừa vào văn phòng, hương gỗ đàn hương lẫn tuyết tùng mát lạnh ập tới. Nhạc Dư lùi hai bước, né vòng ôm nhiệt tình của Hồ Đông Du: “Bình tĩnh nào.”

“Nhạt thật đấy.” Hồ Đông Du tùy hứng nói rồi vỗ tay quay lại ghế, “Chắc Tiểu Sử báo trước, chứ không là cậu đã nhào vào lòng tôi rồi.”

Nhạc Dư lườm anh chàng: “Hôm nay Hoắc Tuân không xịt nước hoa.”

Hồ Đông Du bật lại: “Mũi chó.”

Nhạc Dư thầm nghĩ, đúng là mặc chung quần thủng đáy mà lớn lên với nhau, cả hai đều thích trêu cái mũi của cô.

“Còn nữa, nói trước nhé, chuyện cậu và Hoắc Tuân vẫn đang yêu nhau không phải tôi rêu rao, là Nhiếp Sướng to mồm bô bô khắp nơi nhé, tôi không nhiều chuyện thế đâu.”

Vì Nhạc Dư không thích gặp bạn bè Hoắc Tuân nên anh hiếm khi đưa cô ra mắt. Người ngoài bèn đồn anh là “kim cương độc thân”, trong vòng rất được săn đón. Nhạc Dư không để tâm, Hoắc Tuân cũng kệ, thế là hiểu lầm cứ kéo dài.

“Họ biết thì biết, có phải bí mật đâu.”

“Cậu ngốc thế,” Hồ Đông Du liếc cô, “trọng điểm không phải là Hoắc Tuân có bạn gái, mà là cậu làm bạn gái người ta suốt năm năm rồi cơ!”

Nhạc Dư im lặng một lát, đưa túi giấy qua: “Ăn bánh không?”

Hồ Đông Du bị chặn họng suýt sặc nước, trừng cô: “Ăn!”

Nhạc Dư mỉm cười, trong lòng lại nghĩ, đám người thấy lạ kia phần nhiều muốn xem cô bẽ mặt. Mà kết cục tệ nhất giữa cô và Hoắc Tuân cũng chỉ là chia tay, thật sự chẳng có gì ghê gớm.

***

Họp xong, Hoắc Tuân trở về văn phòng, trong phòng chỉ còn Nhạc Dư.

“Hồ Đông Du về rồi à?”

Nhạc Dư nhấc cái túi đã nhẹ hẳn: “Ăn xong thì đi rồi.”

Hoắc Tuân nới lỏng cà vạt, tiến lại gần cô: “Hôm nay ở nhà chán lắm hả?”

Cô thành thật thừa nhận: “Chán muốn xỉu luôn, bao giờ anh tan làm?”

“Nếu em muốn, bây giờ mình đi luôn cũng được.”

“Khéo thế chứ lại.”

Quấn quýt trao nhau vài nụ hôn, Nhạc Dư đẩy anh ra: “Làm nhanh đi, em chợp mắt một lát, xong việc gọi em, mình đi ăn tối.”

“Hóa ra em tới đây để ngủ à?”

Nhạc Dư bực bội nhìn anh: “Không ngủ thì làm gì?”