Vừa vào nhà, củi khô gặp lửa, một phát không thể vãn hồi.
Hoắc Tuân bế Nhạc Dư đặt lên quầy bar, bên này mút lấy núm vú non mềm, bên kia ngón tay đã tách khe nhỏ ra chơi đùa hạt ngọc. Đầu vú bị bú đến đỏ au bóng loáng, ngón tay bắt đầu ươn ướt. Hoắc Tuân bỏ một tay ra tháo thắt lưng, nói: “Ngồi xuống đi.”
Nhạc Dư cúi đầu ngắm chuẩn vị trí đầu nấm, hai tay chống lên bờ vai rộng của anh, từ từ hạ xuống. Cây gậy thịt đã sưng lớn bỗng bật lên, đập vào thịt mềm, hai cánh khe khép lại ôm trọn quy đầu. Hoắc Tuân bị kích thích, thắt lưng run nhẹ, nhấp hông đâm thẳng vào động hoa.
“Anh chậm thôi!”
Khe nhỏ vẫn chưa đủ ướt, Hoắc Tuân lại quá nóng nảy, khiến vách động đau đớn như bị cửa kẹp. Nhạc Dư muốn đẩy anh ra, nhưng lại bị ôm chặt hơn.
“Rất nhanh sẽ ổn thôi.”
Lần này hai người xa nhau không lâu, nhưng tim gan lại càng cồn cào. Năm ngày ngắn ngủi, khe tiên đã khôi phục sự khít khao, cây hàng bị kẹp cứng cũng đau buôn buốt.
Hoắc Tuân hiểu rõ điểm nhạy của Nhạc Dư ở đâu, khẽ mút mát lên gáy cô. Chẳng mấy chốc, khe thịt mẫn cảm thích nghi với vật thô cứng, mật dịch ấm áp sền sệt trào ra không ngừng, lập tức bao bọc lấy gậy thịt.
Hoắc Tuân nâng mông Nhạc Dư, hông vận sức, ra vào phóng khoáng điên cuồng, ép dịch trong huyệt thành bọt trắng theo nhịp tiến thoá. Cả một khoảng không chỉ còn tiếng da thịt va chạm phành phạch.
Lớp lông thưa bị thấm ướt, vùng da đỏ ửng nhìn mà bỏng mắt. Có mấy cú nắc rất sâu, khiến Nhạc Dư ngửa cổ rên khẽ, mồ hôi theo cổ chảy xuống mặt bàn, bắp đùi co giật, chỉ òm ọp mấy tiếng là dòng dịch sánh đã tuôn thành một vũng lớn.
Lối vào co siết càng chặt, khiến Hoắc Tuân khựng lại chốc lát, anh nhịn cực khổ, liếm mút bầu ngực ướt đẫm như chết khát. Đợi vòng vây lơi ra một chút, “chụt” một tiếng, đầu vú đỏ như quả nho bật ra, cặp đào trắng nõn căng tròn khẽ rung lên, đẹp đến lóa mắt.
Anh hỏi: “Dễ chịu chưa?”
Mí mắt Nhạc Dư ươn ướt, ôm anh mơ màng, khàn giọng: “Đau eo.”
Cây hàng của Hoắc Tuân vẫn cứng ngắc, thở theo nhịp co rút của thành thịt. Anh chậm nhịp lại, thỉnh thoảng xoa bóp eo cô: “Ở đây à?”
Nhạc Dư dụi vào cổ anh gật đầu. Anh cười, thấy cô đúng là vô tư, rút tay ra, bất ngờ thúc mạnh, thậm chí còn vỗ mông cô.
“A… a… Đau!”
Vài tiếng bồm bộp giòn giã cất lên, bờ mông trắng nõn bắt đầu ửng hồng, nước nôi quấn lấy cây thịt nhiều đến tràn khỏi mép. Hoắc Tuân nhếch môi: “Thế là sướng rồi hả?”
Nhạc Dư vừa khóc vừa ôm lấy anh: “Anh… mau tiếp tục đi…”
“Dâm thật đấy.” Quy đầu vốn đã vùi sâu, lần này Hoắc Tuân không rút ra quá nửa rồi mới ấn vào sâu hơn như trước, mà đổi sang vào sâu ra cạn, nắc cho hoa tâm trướng căng. Nhạc Dư rên rỉ loạn xạ, lúc thì đòi nhẹ, lại lúc muốn mạnh, chẳng mấy chốc, cả người đã nhũn ra như nước.
Thấy cô lại sắp lên đỉnh, Hoắc Tuân kịp rút cây thịt ra, một luồng xuân thủy phun ra, dội ướt hai túi ngọc nặng trĩu.
Anh bế Nhạc Dư xuống khỏi quầy, để cô đứng dưới đất, nhưng cô đã hết sức, phải co một chân vắt lên khuỷu tay anh, chân còn lại kiễng hờ. Nhân lúc cửa mình còn mấp máy nuốt nhả, dương vật lại từ tốn ấn sâu vào, đến mức mông cô va phải cánh tủ lạnh phía sau.
“A… căng quá…” Sợ tủ lạnh không chịu nổi nhịp va chạm quá đà, Nhạc Dư ôm chặt lấy anh, gậy thịt vì thế càng lút sâu hơn, “Chạm… chạm tới rồi… nhẹ chút…”
Miệng Hoắc Tuân tỏ vẻ vô tội, dưới hông lại càng ra sức: “Anh không nhẹ chỗ nào?”
Lúc này Nhạc Dư không còn hơi đâu mà trả lời. Hoắc Tuân nắc càng lúc càng nhanh, hơi thở phả bên tai cô càng dồn dập. Cô như ở giữa lò lửa, toàn thân bỏng rẫy, xương cốt bị nung đến giòn tan.
Trước mắt như lấp lánh tia lửa nổ tí tách. Nhạc Dư ưỡn thẳng lưng, mười ngón bấu sâu vào da thịt anh. Chỉ nghe mấy tiếng rên đè nén, cơ thể cô bỗng rỗng không, hạ thân như mất kiểm soát mà ào ạt tuôn nước.
Theo làn sóng cực khoái cuồn cuộn, gậy thịt vừa rút khỏi khe nhỏ bắn dịch nóng bỏng lên bẹn cô. Vài vệt tinh đặc sệt men theo bắp đùi chảy xuống đầu gối, rơi ướt cả một mảng sàn.
Nhạc Dư như kiệt sức, treo trên cổ Hoắc Tuân. Cái bụng không đúng lúc réo òng ọc hai tiếng.
Cô hỏi: “Anh đói không?”
Hoắc Tuân đáp: “Giờ thì no rồi.”